BIẾN ĐỔI KHÍ HẬU

——————-@ Hợp tác để tồn tại @—————

Nước sông Tiền ngày càng ô nhiễm

Thứ Ba, 07/02/2012, 00:21 (GMT+7)
Nước sông Tiền ngày càng ô nhiễm
TT – Người dân sống dọc sông Tiền kéo dài từ Đồng Tháp, Vĩnh Long qua Tiền Giang liên tục phản ảnh nước sông ngày càng bị ô nhiễm. Kết quả phân tích chất lượng nước mặt của sở tài nguyên – môi trường các tỉnh này mới đây cũng xác định điều đó.

ScreenHunter_02 Jan. 23 08.10
Một miệng cống xả nước thải sinh hoạt của TP Mỹ Tho ra sông Tiền – Ảnh: Thanh Tú
Điều đáng lo ngại là một số chỉ tiêu vượt tiêu chuẩn hàng trăm, thậm chí hơn 1.000 lần.
Không dám tắm sông
Nước mặt ô nhiễm là rất đáng lo
Theo bác sĩ Trần Thanh Thảo – phó giám đốc Sở Y tế Tiền Giang, nguồn nước sông Tiền ngày càng ô nhiễm là điều rất đáng lo vì phần lớn các bệnh truyền nhiễm đều có liên quan đến nguồn nước không đạt chuẩn. Sự hiện diện của amoni, coliform, hóa chất bảo vệ thực vật… trong nước mà cơ quan chức năng ghi nhận được cho thấy nguồn nước không còn sạch như trước đây. Đáng lo là hiện nay vẫn còn một bộ phận người dân phải sử dụng nước sông, rạch để tắm giặt, nấu ăn. Ở các chợ ven sông người ta còn lấy nước sông để rửa thực phẩm tươi sống…
Nhà ông Nguyễn Văn Thứ (84 tuổi, ở ấp Tây Hòa, xã Song Thuận, huyện Châu Thành, Tiền Giang) nằm sát sông Tiền nhưng ông bảo mấy năm nay gia đình ông và bà con ở đây không ai dám tắm sông, không dám lấy nước sông giặt quần áo. Ông giải thích: “Mỗi lần ra sông tui thấy mỡ từ các cơ sở sản xuất dầu cá, chế biến thủy sản thải ra trôi lềnh bềnh trên sông. Nhìn sơ thì thấy nước sông cũng trong nhưng tắm thì bị nổi mẩn ngứa liền. Tết vừa rồi tôi lấy nước tưới hoa kiểng thì hoa cũng bị úng”.
Ông Nguyễn Văn Tư – một ngư dân đã có 20 năm chài lưới trên sông Tiền ở đoạn Cụm công nghiệp Song Thuận, huyện Châu Thành, Tiền Giang – nói lượng cá cơm, cá lòng tong trên sông này giảm rất nhiều. Thay vào đó là các loại cá thích ăn mỡ, sống được ở nguồn nước ô nhiễm xuất hiện nhiều hơn. “Nước sông ở đây dơ lắm. Năm năm qua tôi chẳng thấy ai ở đây tắm sông. Nghề của tôi đôi lúc bắt buộc phải ngâm dưới nước nên thường xuyên bị ngứa” – ông Tư kể.
Theo sở tài nguyên – môi trường các tỉnh Vĩnh Long và Tiền Giang, kết quả quan trắc nước mặt trên sông Tiền mới nhất cho thấy các chỉ tiêu SS (chất rắn lơ lửng), sắt, amoni (chứng tỏ nguồn nước bị ô nhiễm bởi chất thải động vật, nước cống), COD (nhu cầu oxy hóa học), BOD5 (nhu cầu oxy sinh hóa) đều vượt mức cho phép.
Còn kết quả quan trắc 42 điểm trên sông Tiền thuộc địa bàn tỉnh Đồng Tháp cuối năm 2011 cho thấy các chỉ tiêu quan trọng đều vượt quy định. Chẳng hạn dầu mỡ ở 39/42 điểm vượt tiêu chuẩn từ 1-5,75 lần. Cá biệt chỉ tiêu coliform (vi khuẩn gây bệnh đường ruột) ở các điểm này vượt từ 100-1.000 lần. Còn chỉ tiêu E.coli (vi khuẩn gây bệnh đường ruột) vượt từ 22-860 lần, tùy nơi. Đáng lo ngại là ở một số điểm quan trắc trên sông Tiền còn ghi nhận sự hiện diện của thuốc bảo vệ thực vật.
Quá nhiều thủ phạm
Theo ông Lưu Minh Mãnh – chi cục trưởng Chi cục Bảo vệ môi trường Tiền Giang, mỗi ngày/đêm TP Mỹ Tho (Tiền Giang) xả ra sông Tiền không dưới 50.000m3 nước thải sinh hoạt. Nếu tính hết các đô thị nằm cặp sông Tiền từ thượng nguồn ra đến cửa biển thì lượng nước thải sinh hoạt chưa được xử lý đạt tiêu chuẩn xả ra sông rất lớn. Hiện chưa có nghiên cứu nào xác định trong nước thải sinh hoạt đô thị mang theo bao nhiêu chất nguy hại có thể ảnh hưởng đến môi trường nước. “Có nhiều nguyên nhân gây ô nhiễm, nhưng thường người dân hay đổ thừa cho các khu – cụm công nghiệp” – ông Mãnh nói.
Trong khi đó, nhiều người dân ở tuyến kênh Bắc Trang, xã Tân Công Chí, huyện Tân Hồng và thị trấn Tràm Chim, huyện Tam Nông (Đồng Tháp) phải sống chung với nguồn nước ô nhiễm do nước thải từ việc nuôi cá không qua xử lý. Theo Phòng Tài nguyên – môi trường huyện Tân Hồng, hầu hết các chủ ao nuôi cá tra trên địa bàn đều không áp dụng hình thức xử lý bằng ao lắng theo quy định. Địa phương có hướng dẫn, tạo điều kiện nhưng họ vẫn không chấp hành.
Còn theo một số chuyên gia, nguồn nước sông Tiền còn bị ô nhiễm bởi nước thải của các doanh nghiệp, các cơ sở chăn nuôi quy mô lớn nằm ngoài các khu-cụm công nghiệp. Cơ quan chức năng đã bắt quả tang nhiều doanh nghiệp lén lút xả nước thải chưa qua xử lý ra sông. Ngoài ra, nước sông ô nhiễm còn do người dân sử dụng thuốc bảo vệ thực vật tràn lan, kể cả thuốc cấm nằm ngoài danh mục.
Làm gì để nước sông bớt ô nhiễm?
Tất cả các biện pháp đều đã được quy định, chẳng hạn các khu – cụm công nghiệp phải có hệ thống xử lý nước thải tập trung, các doanh nghiệp cũng phải có hệ thống xử lý nước thải. Ngay cả các đô thị bắt buộc cũng phải có hệ thống thu gom, xử lý nước thải sinh hoạt trước khi xả ra sông. Tuy nhiên, các quy định này chưa được các địa phương, doanh nghiệp thực hiện nghiêm túc. Do xử lý nước thải rất tốn kém nên nhiều doanh nghiệp cố tình lén lút xả nước thải chưa qua xử lý ra môi trường, khi nào bị bắt quả tang thì… nộp phạt.
Theo ông Lưu Minh Mãnh, các đô thị loại II như TP Mỹ Tho (Tiền Giang) bắt buộc phải có hệ thống xử lý nước thải sinh hoạt. Thế nhưng, dự án này đã được xây dựng từ lâu nhưng hiện vẫn chưa được cấp thẩm quyền phê duyệt. “Để kiểm soát ô nhiễm, trước mắt cần tăng cường công tác giáo dục để người dân không “góp phần” làm ô nhiễm môi trường, tự giác thực hiện các biện pháp bảo vệ sức khỏe của mình. Biện pháp cần làm ngay là xóa nhà lấn chiếm sông rạch để những hộ này không trực tiếp xả thải xuống sông”-ông Mãnh nói.
Theo ông Nguyễn Văn Hải – chánh Văn phòng UBND tỉnh Đồng Tháp, tỉnh cũng rất lo ngại tình trạng ô nhiễm nước sông ngày càng nghiêm trọng. Do đó năm nay UBND tỉnh xem công tác kiểm soát ô nhiễm (trong đó có ô nhiễm từ các cơ sở nuôi trồng thủy sản) là một trong sáu nhiệm vụ trọng tâm. Tỉnh đang rà soát, hoàn tất các quy định cụ thể để triển khai các biện pháp mạnh nhằm chấn chỉnh tình trạng xả thải ô nhiễm.
THANH TÚ
http://tuoitre.vn/Chinh-tri-xa-hoi/Moi-truong/476468/Nuoc-song-Tien-ngay-cang-o-nhiem.html

Trần Đăng Khoa: Lại thêm một sự thật đau lòng

Trần Đăng Khoa: Lại thêm một sự thật đau lòng
(VOV) -Nếu có sự giám sát chặt chẽ, sự cố chắc chắn sẽ không bao giờ xảy ra.
• Trần Đăng Khoa: Bàn thêm về xe chính chủ
• Trần Đăng Khoa: Lại thêm một “tối kiến”
• Trần Đăng Khoa: Những nấm mộ chôn sách
Cái “sự thật” đau lòng ấy là chuyện vỡ đập thủy điện Đăk Mek 3 dưới chân núi Ngọc Linh. Dù công trình “thế kỷ” đã sập đổ, người cũng đã chết, mọi thông tin bị bưng bít, nhưng rồi cuối cùng vẫn tóe loe ra. Một việc tày trời, lại phơi ra giữa thanh thiên bạch nhật, giấu sao nổi? Đau xót. Nhưng không ngạc nhiên. Các cụ bảo “nhân nào quả ấy”. Điều gì xảy ra tất sẽ xảy ra. Chỉ có điều sớm hoặc muộn. Ơn giời, may mà không muộn. Nếu muộn hơn, khi con đập đã “khánh thành”, với sức công phá của quả bom nguyên tử nước, sự thiệt hại là kinh hoàng. Số người chết sẽ không thể lường hết được!
Không phải bây giờ, khi đã liên tiếp xảy ra các sự cố, mà lâu rồi, có dễ đã hơn nửa năm, dư luận đã ồn ào xung quanh mấy cái đập thủy điện. Bắt đầu là đập thủy điện Sông Tranh. Con đập rất hoành tráng, kỳ vĩ. Công nhân “tác nghiệp” trên thân đập, trông li ti như những con kiến cỏ. Công trình chưa kịp nghiệm thu, nước đã phun phè phè. Thế rồi lại giải quyết sự cố. Loay hoay đắp chỗ nọ, vá chỗ kia. Có người còn “lấy cả rẻ rách bịt lỗ dò trách nhiệm”, nói theo cách bình phẩm “nghiệm thu công trình” của giới truyền thông.
Lỗ thủng chưa bịt được xong thì lại xảy ra động đất. Mà động đất liên miên, lại chỉ xảy ra quanh khu vực thủy điện Bắc Trà My. Rõ là lão Giời hành! Trước đây sao không thấy động đất mà bây giờ cứ động đất liên tục. “Không phải đâu! Không phải tại Giời đâu! – Một già làng lên tiếng – Đừng có đổ vấy cho Giời mà phải tội! Tại Người đấy. Người tính không kỹ. Tại sao lại chọn chốn này làm thủy điện? Chỗ này lòng đất yếu. Địa tầng không vững, làm sao “cõng” nổi hàng triệu triệu khối nước. Nặng quá thì chao đảo, chòng trành. Quá thêm tí nữa thì sập!”.
Tất nhiên, chẳng ai tin ông lão đã gần đất xa trời! Người ta tin là tin các nhà khoa học, có chuyên môn khảo sát thiết kế. Nhưng kết quả công trình thì lại rất đáng ngờ. Và động đất liên tục là điều có thật. Lần sau mạnh hơn lần trước. Bắt đầu là 2 độ Richter, rồi 3,4 độ Richter, 4,2 độ Richter, mới đây nhất là 4,7 độ Richter. Chẳng biết khi nào thì nó mới chịu dừng.
Sự bất an nóng cả Nghị trường Quốc Hội. Nhiều ông lớn có liên quan bị các Đại biểu Quốc hội lôi ra chất vấn. Có ông quan chức còn khẳng định: “Bà con cứ yên tâm ở đấy. Không phải đi đâu hết!”. Ở là bà con ở, chứ ông ấy có ở đâu. Liệu có tin được câu nói buông xuôi của ông ta không? Con đập chỉ chịu được động đất 5,5 độ Richter. Trận động đất mới đây đã lên đến 4,7 độ Richter rồi. Những trận tiếp theo sẽ là bao nhiêu nữa? Nếu nó vượt ngưỡng “cực đại” 5,5 độ Richter thì sao? Ai sẽ phải chịu trách nhiệm?
Một đại biểu Quốc hội đề nghị hủy Thủy điện Sông Tranh. Và nói như ký giả Hà Thạch Hãn: “5000 tỷ đồng xây dựng thủy điện là rất lớn. Nhưng có lớn đến mức phải đánh đổi cả tính mạng của 48.000 dân sống trong khu vực này không? Người càng ngồi ở ngôi cao chức cả, càng phải biết lo nỗi lo của thiên hạ, trong khi nỗi sợ hãi trong dân mỗi ngày một lớn dần. Bao nhiêu đoàn của bộ ngành này, đơn vị nọ lũ lượt vào ra xem xét, kiểm tra thực địa. Cuối cùng để làm gì? Động đất xảy ra càng dữ dội hơn. Người dân thì hoảng loạn. Chính quyền địa phương thì bất lực. Tất cả cứ rối bời…”.
Cơn ác mộng thủy điện Sông Tranh còn chưa nguôi ngoai thì đã vỡ đập thủy điện Đakrông 3 ở Quảng Trị. Người dân còn chưa kịp hoàn hồn thì lại vỡ tiếp đập thủy điện Đăk Mek, huyện Đăk Glei, tỉnh Kon Tum. Lần này, việc vỡ đập lại không phải động đất, cũng không phải sự cố gì to tát, mà chỉ là chiếc xe ben chở đá va vào thân đập. Thế mà cả con đập đồ sộ đổ nhào. Thật kỳ lạ. Không ai có thể tin được. So với cả công trình dài 80m, cao 20m, chiếc xe Ben chỉ là một con muỗi mắt. Thế mà chỉ một cú va chạm của “con muỗi mắt”, hơn 60m đập đã vỡ vụn như cám.
Qua những bức ảnh đã công bố trên các trang báo mạng của phóng viên hiện trường, mới hay chỉ đất đá lổn nhổn, cả phần thượng lưu con đập đã vỡ hoàn toàn, phần thân đập dày hơn 1,5m được kết cấu bằng những khối bê tông trông bề ngoài có vẻ chắc chắn, nhưng lại nứt toác, vỡ vụn. Phía bên trong ruột bê tông vỡ toác chỉ loi thoi vài cọng sắt “gầy nhom”. Có chỗ còn chẳng thấy một thỏi sắt nào. Khu vực đập ở hạ lưu dày 1m, phần ở giữa thân đập được chèn một ít đá tròn, số còn lại là đất cát. Với kết cấu như thế, con đập không vỡ mới là chuyện lạ.
Nhưng có điều còn lạ hơn, con đập đã vỡ đến mấy ngày rồi, mà các cơ quan chức năng vẫn chưa biết gì. Có ông quan chức địa phương còn nói tỉnh queo, rằng sự cố đã xảy ra rồi, nhưng chủ đầu tư còn chưa báo cáo nên ông chưa nắm được.
Thật kỳ lạ! Hóa ra người ta giám sát lãnh đạo bằng… báo cáo. Liệu có anh vô trách nhiệm nào lại bẩm với cấp trên rằng: “Dạ, em đang rút ruột công trình đây ạ”. Ở đây, không phải chỉ có vô trách nhiệm mà còn có cả dấu hiệu khuất tất, gợi ta nhớ đến những công trình bị rút ruột, những cột bê tông bị tráo lõi thép bằng cọc tre như truyền hình đã đưa. Nhiều cung đường vừa thi công xong đã hỏng, nhiều khu nhà chưa kịp bàn giao đã xuống cấp nghiêm trọng.
Đem cách làm ăn theo lối du thủ du thực ấy đi xây dựng những con đập thủy điện thì nguy hiểm vô cùng. Một hậu quả không thể lường hết được. May mà bác lái xe Ben, bằng một cú va quệt diệu kỳ, đã chứng minh cho toàn thiên hạ thấy rằng, cái công trình kỳ vĩ ấy chỉ là một trò chơi trẻ con, một lâu đài bằng cát. Nếu không có sự cố “may mắn” ấy, vào đầu năm 2013 này, khi nhà máy đi vào hoạt động, đập sẽ vỡ, chắc chắn sẽ vỡ, vì không thể không vỡ trước áp lực của nước, với sức mạnh còn bằng hàng ngàn chiếc xe ben.
Thủy, Hỏa, Đạo, Tặc. Các cụ nói rồi. Chẳng có gì khủng khiếp bằng sự tàn phá của nước, với hàng triệu triệu mét khối đổ xuống thì tài sản và số phận của hàng ngàn người dân sẽ bay đến đâu? Không thể hình dung được hậu quả sẽ thảm khốc của nó.
Điều cuối cùng tôi muốn nói là sự thờ ơ vô trách nhiệm ở các cấp lãnh đạo địa phương, nhìn ở góc độ nào cũng không thể chấp nhận được. Nói như ông Lê Thanh Tâm, với việc xây dựng đập thủy điện này, chính quyền địa phương dứt khoát không thể bỏ mặc cho chủ đầu tư tự tung tự tác, mà không cử người giám sát theo dõi. Nếu có sự giám sát chặt chẽ, sự cố chắc chắn sẽ không bao giờ xảy ra.
Tôi chợt nhớ anh bạn thân của tôi. Một cựu chiến binh từng vào sinh ra tử. Cứ theo lời anh, thì mọi tệ nạn đều từ tham nhũng mà ra. Tham nhũng là nói một cách văn hoa. Nói trắng phớ là ăn cắp. Lớn ăn cắp lớn. Bé ăn cắp bé. Quan lớn đã không nghiêm thì quan bé làm sao tử tế được.
Có cậu còn trắng trợn bảo tôi anh: “Các bác đừng có nhặng xị cuội. Nó rút ruột công trình nhưng công trình không đổ được đâu. Nó tính kỹ hết rồi. Nếu công trình phải cần mười tấn thép thì nó tăng lên mười bảy tấn, rồi rút bảy tấn ra để hoàn lại vốn mà nó đã chạy quyền, chạy chức, chạy dự án. Nhưng thói đời, hổ đã vồ được con lợn thì mèo cũng vơ ngay con cá. Thằng chủ thầu đã rút ruột công trình thì thằng quản đốc cũng rút được. Rồi thằng công nhân cuối cùng thực thi cũng lại rút nữa chứ. Nó tha à? Rốt cuộc, công trình vẫn không bảo đảm chất lượng và hậu quả đau lòng đã liên tiếp xảy ra như báo chí đã nêu.
Muốn khắc phục được ư? Chỉ có bằng cách giám sát chặt chẽ. Giám sát độc lập. Làng tôi xây mỗi cái cống con con mà cũng thất thoát. Mà chưa được một năm, cống đã hỏng. Ông xã trúng thầu. Ông xã lại giám sát. Thế thì tránh sao được nạn trộm cắp. Bởi thế. khi làm con đường lớn của làng, cánh cựu chiến binh chúng tôi tình nguyện làm giám sát viên. Mà làm không lương. Cũng chẳng vất vả gì. Cũng không cần phải có trình độ cao siêu. Mỗi người trực một hôm. Phân công cụ thể như thế. Rất nhàn.
Chúng tôi không quan tâm số tiền đầu tư bao nhiêu, chi vào những khoản gì? Đấy là việc của các anh, chúng tôi không hỏi, cũng không tò mò. Chúng tôi chỉ nắm mỗi cái thiết kế. Đường dài bao nhiêu? Bê tông đổ dày bao nhiêu? Có mấy cái cống? Sắt loại gì? Phi bao nhiêu? Xi măng mác gì? Bao nhiêu tấn? Chúng tôi chỉ làm mỗi việc đếm rồi ghi lại. Rồi xem người ta làm. Cứ như đi chơi. Thế mà đâu vào đấy. Dân hỉ hả. Con đường mấy chục năm vẫn chắc khừ, búa đập cũng không vỡ!
Chống tham nhũng xem ra chả khó. Nếu muốn làm thật thì giao cho dân. Dân sẽ làm được ngay. Cán bộ ai thế nào, dân cũng biết hết. Đừng tưởng dân không hiểu gì. Nhầm nghiêm trọng đấy!”./.
• Trần Đăng Khoa: Bàn tiếp về người Việt và sách
• Trần Đăng Khoa: Người Việt có đọc sách không?
Trần Đăng Khoa/VOV
http://vov.vn/Blog-toa-soan/Tran-Dang-Khoa-Lai-them-mot-su-that-dau-long/238136.vov

Việt Nam nên từ chối các dự án FDI không “xanh”

ScreenHunter_01 Jan. 23 07.38
Thứ Ba, 22/01/2013 – 08:28
Việt Nam nên từ chối các dự án FDI không “xanh”
(Dân trí) – Theo chuyên gia kinh tế Phạm Chi Lan, Việt Nam nên nói không với các dự án đầu tư nước ngoài sử dụng công nghệ không đảm bảo, gây tiêu tốn năng lượng và không thân thiện với môi trường.

Chuyên gia kinh tế Phạm Chi Lan và đại diện các doanh nghiệp tại buổi tọa đàm

Lãng phí kép

Chia sẻ tại buổi tọa đàm “Kinh tế Xanh từ những góc nhìn” tại Hà Nội cuối tuần qua, bà Phạm Chi Lan cho biết, “Trước đây, cũng có những quy định rằng nhà đầu tư nước ngoài đầu tư vào Việt Nam phải cam kết mang theo công nghệ, máy móc và thiết bị mới. Tuy nhiên, do sự chạy đua nhằm thu hút thật nhiều dự án FDI nên càng ngày nhiều địa phường càng dễ dãi hơn khi cấp phép các dự án đầu tư nước ngoài. Điều này dẫn đến tình trạng có không ít dự án FDI sử dụng công nghệ và thiết bị cũ đã tân trang lại để qua mắt nhà quả lí Việt Nam và hệ lụy là tiêu hao năng lượng lớn, tốn nhiều nguyên vật liệu, năng suất lao động thấp trong khi số lượng các sản phẩm phế thải lại gia tăng, gây lãng phí lớn cho doanh nghiệp và cho nguồn lực của quốc gia.”

Theo chuyên gia kinh tế sự việc gần đây có hàng loạt doanh nghiệp nước ngoài ở TpHCM bỏ trốn, để lại khoản nợ kếch xù, nợ lương công nhân và bỏ lại thiết bị là một bài học lớn cho việc xét duyệt và cấp phép đầu tư nước ngoài trong thời gian tới.

Thực tế không ít doanh nghiệp Việt Nam cũng sai lầm khi ham rẻ và mua thiết bị với chất lượng không đảm bảo về rồi đăó chiếu vì không sử dụng được, hoặc nếu sử dụng thì gây hao tốn năng lượng cao và năng suất lao động thấp.

Bà cũng đồng ‎tình với nhận định rằng doanh nghiệp nhà nước là đối tượng không “xanh” nhất vì họ gây lãng phí năng lượng và tài nguyên nhất trong khi số nợ của họ liên tiếp tăng trong những năm gần đây và lợi nhuận thì gảm.

Để cải thiện tình trạng trên cần đẩy mạnh tái cơ cấu doanh nghiệp nhà nước theo hướng minh bạch hóa hoạt động kinh doanh của các doanh nghiệp, đồng thời cần áp dụng hệ thống quản trị khoa học hơn để đảm bảo sự minh bạch trong hoạt động của doanh nghiệp và hỗ trợ công tác giám sát hiệu quả hơn.

Vai trò tất yếu của kinh tế xanh

Theo bà Chi Lan, trong giai đoạn phát triển hiện nay của nước ta, kinh tế xanh càng ngày càng trở nên bức thiết hơn bao giờ hết. Trong thời gian vừa qua, trong quá trình phát triển kinh tế chúng ta đã gây ra rất nhiều vấn đề về ô nhiễm môi trường, hủy hoại và lãng phí tài nguyên thiên nhiên của đất nước, và làm cho nền kinh tế tuy là có tốc độ tăng trưởng tương đối cao nhưng lại lãng phí nhiều nguồn lực.

“Trong thời gian tới cần nhấn mạnh vai trò của kinh tế xanh, nhấn mạnh những tiêu chí về môi trường làm sao cho sự phát triển cần thân thiện với môi trường chứ không phải làm cho môi trường bị xấu đi. Thứ hai là phát triển kinh tế phải gắng liền với tiết kiệm năng lượng và tài nguyên thiên nhiên liên quan. Kinh tế xanh phải trở thành ý ‎ thức cho tất cả các ngành khác nhau. Mỗi công dân cũng phải tăng cường ‎ý thức trách nhiệm của mình đóng góp làm cho đất nước mình xanh hơn.”

Để xây dựng nền kinh tế xanh thì các doanh nghiệp cần tiết giảm chi phí. Trong thời gian qua, chính chi phí đầu vào cao lên đã làm cho nhiều doanh nghiệp khó khăn khi họ không thể bán được sản phẩm. Thực tế nghiên cứu vừa qua cho thấy doanh nghiệp Việt Nam trên tất cả các lĩnh vưc đều có chi phí sản xuất đắt đỏ hơn rất nhiều nước khác nhất là chi phí nguyên liệu đầu vào và chi phí năng lượng. Chính trong bối cảnh đó doanh nghiệp cần có ‎ ý thức tiếp cận kinh tế xanh và xem xét lại quá trình sản xuất của mình để nâng cấp công nghệ sao cho phát triển bền vững, bà cho biết.

“Để kinh tế xanh có thể hỗ trợ phát triển kinh tế và công nghiệp hóa một cách bền vững và lâu dài, thì lòng tham và ham muốn tiêu dung phải biết tiết chế. Cần đánh động đến ‎ thức của tất cả mọi người,” chuyên gia kinh tế nhấn mạnh.

Cái khó của doanh nghiệp phát triển kinh tế xanh là ‎ thức của người chủ doanh nghiệp và quyết tâm thuấn nhuần tư tưởng của toàn bộ cán bộ nhân viên về kinh tế xanh để thực hiện những tiêu chuẩn ngặt nghèo về kinh tế xanh. Thứ hai là phải giáo dục khánh hàng để nâng cao hiểu biết của họ về vấn đề này nhằm hưởng ứng những hoạt động tiếp theo. Thức 3 là chi phí ban đầu có thể tăng cao nhưng lợi ích về lâu về dài có thể tiết kiệm được chi phí.

“Nhà nước cần điều chỉnh mạnh mẽ hơn nữa về hệ thốn khuyến khích của mình đối với các doanh nghiệp theo hướng khuyến khích những doanh nghiệp làm ăn theo hướng tiết kiệm năng lượng, vật tư đầu vào , tiết kiệm các chi phí và có các hoạt đông thân thiên với môi trường hướng tới bảo vệ môi trường một cách bền vững. Đồng thời cần có những biện pháop xử l‎‎í và trừng phạt nặng nề với các doanh nghiệp gây ra các vấn đề về môi trường, lãng phí tài nguyên và lãng phí năng lượn,” bà nói.

Thảo Nguyên
http://dantri.com.vn/kinh-doanh/viet-nam-nen-tu-choi-cac-du-an-fdi-khong-xanh-687932.htm

Cần sửa đổi gì trong luật Đất đai?

Cần sửa đổi gì trong luật Đất đai? – Kỳ 1: Tồn đọng những điểm nhạy cảm
01/03/2012 3:01

Nhìn lại nội dung luật Đất đai 2003 và quá trình 10 năm thi hành, có thể thấy còn tồn đọng một số điểm cần tiếp tục đổi mới nhưng đều thuộc phạm vi nhạy cảm.
Đã thảo luận nhiều nhưng không quyết được nên đành để lại. Đó là những điểm chứa đựng khá nhiều bức xúc thực tế. Thứ nhất là vấn đề thời hạn và hạn điền đối với đất nông nghiệp. Thứ hai là cơ chế nhà nước thu hồi đất quá rộng, thậm chí vượt qua cả những quy định của Hiến pháp 1992. Thứ ba là việc phân cấp quản lý và quyền định đoạt về đất đai cho địa phương đang có nhiều ý kiến trái chiều. Tất cả những tồn đọng này đều có liên quan ít nhiều tới khái niệm sở hữu toàn dân về đất đai. Nói cách khác, những cách hiểu sai ý nghĩa tốt đẹp về sở hữu toàn dân đối với đất đai đã dẫn tới những quy định của pháp luật không phù hợp với cuộc sống.
Thời hạn không phải là công cụ ngăn tiêu cực
Chúng ta đều biết là sự nghiệp Đổi mới đã đạt được thành công ban đầu nhờ tạo động lực cho sản xuất nông nghiệp bằng chính sách giao đất cho hộ gia đình, cá nhân để sử dụng ổn định trong thời hạn 20 năm đối với đất trồng cây hằng năm và 50 năm đối với đất trồng cây lâu năm. Luật Đất đai 1993 đã đưa ra quy định về thời hạn và có thêm quy định rằng khi hết hạn mà sử dụng đất có hiệu quả thì được tiếp tục sử dụng. Khi xây dựng luật Đất đai 2003, câu hỏi “hết thời hạn sẽ làm gì?” được đặt ra và không có câu trả lời. Gần như một nửa số lượng ý kiến muốn kéo dài thời hạn sử dụng đất nông nghiệp tới 50 năm hoặc lâu hơn, thậm chí không thời hạn; còn một nửa số lượng ý kiến muốn chia lại đất khi hết thời hạn. Thảo luận không thống nhất được nên đành để lại vì tới năm 2013 mới hết hạn. Sau khoảng 10 năm thực hiện, hộ gia đình nông dân bắt đầu thấy thời hạn đã ngắn lại và đi dần vào thời điểm hết hạn. Động lực suy giảm dần vì người sử dụng đất không yên tâm đầu tư lớn, đầu tư dài hạn trên đất.
Từ thực tế sử dụng đất, rất nhiều ý kiến cho rằng việc xóa bỏ thời hạn sử dụng đất nông nghiệp sẽ tạo điều kiện cho người sử dụng đất yên tâm đầu tư dài hạn, phát triển kinh tế trang trại tạo hiệu quả cao trong sử dụng đất nông nghiệp. Tất nhiên, việc này có thể dẫn tới việc hình thành tầng lớp địa chủ mới thực hiện phát canh thu tô, tăng đầu cơ đất nhưng không sử dụng, còn những người muốn sử dụng thì không có đất. Để khắc phục, ở các nước khác người ta sử dụng các cơ chế đánh thuế cao, sung công đất khi xảy ra 2 hiện tượng tiêu cực trên. Thời hạn không phải là các công cụ có hiệu quả để ngăn ngừa các hiện tượng tiêu cực nói trên.

Được giao đất lâu dài sẽ giúp người dân yên tâm đầu tư canh tác – Ảnh: Diệp Đức Minh
Phân cấp quá mạnh?
Hiện nay, quyền lực quyết định về đất đai và thu lợi từ đất đã được phân cấp hoàn toàn cho UBND cấp tỉnh và cấp huyện. Việc phân cấp là hoàn toàn đúng vì đất đai luôn gắn với địa phương. Mặt khác, việc phân cấp luôn phải gắn với cơ chế kiểm soát việc thực hiện quyền lực. Hiện nay, quyền lực quản lý đã phân cấp toàn bộ cho địa phương nhưng hệ thống giám sát vẫn dựa vào báo cáo từ cấp xã lên huyện, huyện lên tỉnh và tỉnh lên trung ương. Lúc này cần một hệ thống giám sát, đánh giá theo hướng cấp trên kiểm soát được việc thực thi quyền lực của cấp dưới. Kinh nghiệm quốc tế đã chỉ ra cách làm, thiết kế hệ thống, quy trình thực hiện của hệ thống giám sát, đánh giá mà Việt Nam có thể áp dụng ngay.
Hệ thống giám sát, đánh giá được xây dựng dựa trên nguyên tắc thu nhận được các thông tin thực về thực thi quyền lực tại địa phương. Thông tin này có thể thu nhận từ quá trình triển khai công việc của địa phương, từ quá trình kiểm tra của cơ quan hành chính cấp trên đối với cấp dưới, từ quá trình giám sát của các tổ chức ngoài bộ máy hành chính, từ cộng đồng dân cư, từ người dân và có thể từ các phương tiện công nghệ cao. Phân tích và đánh giá thông tin thu nhận được cho phép kết luận về quá trình thực thi pháp luật ở địa phương. Việc thu nhận thông tin từ người dân theo “đường dây nóng” là một giải pháp khá hiệu quả.
Hệ thống phân cấp quản lý đất đai ở Việt Nam hiện đang giao cho cả cấp tỉnh và cấp huyện, không giống như ở các nước chỉ giao cho một cấp địa phương. Hai cấp quản lý ở địa phương tạo nên tính thiếu thống nhất trong xây dựng hồ sơ quản lý, tạo kẽ hở quản lý trong thực thi công cụ hành chính. Việc phân cấp cho cả cấp huyện ở Việt Nam chỉ vì lý do hạ tầng giao thông quá kém nên gây khó khăn cho dân khi phải lên thủ phủ của tỉnh để làm các thủ tục về đất đai. Xây dựng luật Đất đai lần này nên cân nhắc việc phân cấp quản lý đất đai chỉ cho cấp tỉnh, trước hết có thể áp dụng cho các thành phố trực thuộc trung ương và sau đó từng bước áp dụng cho các tỉnh đủ năng lực quản lý cả đất nông nghiệp và khu dân cư nông thôn. Quá trình phân cấp lại về một cấp tỉnh có tính khả thi cao khi công nghệ thông tin truyền thông được áp dụng rộng rãi trong quản lý đất đai, người dân không phải đi tới thủ phủ của tỉnh để làm các thủ tục cần thiết.
Gốc của các bức xúc về đất đai hiện nay là những tư duy không đúng về chế độ sở hữu toàn dân đối với đất đai. Ở các nước phát triển, hệ thống pháp luật đều thừa nhận sở hữu đất đai là loại sở hữu đặc biệt, không có sở hữu tư nhân tuyệt đối. Đối với đất đai, quyền định đoạt có một phần thuộc nhà nước và một phần thuộc người đang nắm giữ đất đai, cũng có một phần thuộc cộng đồng (như là quyền địa dịch). Pháp luật đất đai hiện hành của nước ta cũng đã quy định theo hướng này, chỉ có điều quyền định đoạt của nhà nước về thu hồi đất, giao đất, cho thuê đất được áp dụng rộng hơn mức cần thiết, một mặt làm “méo” thị trường và mặt khác gây nguy cơ tham nhũng cao.
Để người giữ đất yên tâm
Xác lập chế độ đa sở hữu về đất đai, trong đó có quyền sở hữu tư nhân về đất đai còn mang ý nghĩa tạo tâm lý yên tâm cho người đang giữ đất. Khi có quyền sở hữu, chủ sở hữu sẽ làm mọi cách để bảo vệ đất đai của mình, yên tâm đầu tư trên đất. Tất nhiên, quyền sở hữu tư nhân về đất đai cũng được hiểu là quyền sở hữu hạn chế vì nhà nước vẫn có quyền định đoạt về quy hoạch sử dụng đất và mục đích sử dụng đất.
GS-TSKH Đặng Hùng Võ
http://www.thanhnien.com.vn/pages/20120301/ton-dong-nhung-diem-nhay-cam.aspx
Cần sửa đổi gì trong luật Đất đai? – Kỳ 2: Không nên gọi là “thu hồi đất”
02/03/2012 3:47

Mặc dù luật Đất đai 1993 ghi rằng nhà nước thu hồi đất khi thực sự cần thiết để sử dụng vào mục đích vì lợi ích quốc gia, lợi ích công cộng, quốc phòng, an ninh, nhưng cơ chế nhà nước thu hồi đất vẫn được áp dụng cho tất cả các loại dự án (DA) trên thực tế. Đây là một mâu thuẫn pháp luật rất tự nhiên vì nhà đầu tư (NĐT) cũng không được phép nhận chuyển quyền sử dụng đất (SDĐ) từ hộ gia đình, cá nhân. Những lời giải thích đành đi theo hướng khuyến khích đầu tư là vì lợi ích quốc gia.

Cần có những đổi mới tích cực để quá trình chuyển dịch đất đai được thuận lợi hơn – Ảnh: Diệp Đức Minh
Chứa nguy cơ tham nhũng
Trong giai đoạn đầu của quá trình khuyến khích đầu tư, nhiều NĐT đã lợi dụng cơ chế này cùng với những mối quen biết để lấy đất của dân nhằm sinh lợi cho mình, chính quyền quyết định thu hồi đất, ai không nghe thì cưỡng chế… Bên cạnh đó, có NĐT thuyết phục dân nhận chuyển nhượng không hợp pháp rồi tới cơ quan có thẩm quyền cho thuê đất xin làm thủ tục thuê đất của nhà nước. Người đang SDĐ được lợi hơn về giá, NĐT vất vả hơn chút ít nhưng thuận lợi hơn về thủ tục. Cả NĐT và người SDĐ đều muốn pháp luật cho phép được chuyển quyền SDĐ trực tiếp giữa hai bên.
Luật Đất đai 2003 đã giải tỏa khó khăn này. NĐT trong nước được nhận chuyển quyền SDĐ trực tiếp từ người đang SDĐ, tạo nên cơ chế chuyển dịch đất đai tự nguyện. Cơ chế chuyển dịch đất đai bắt buộc dựa trên cơ chế nhà nước thu hồi đất để cho thuê hoặc giao cho các DA đầu tư bị thu hẹp lại, chỉ áp dụng cho các DA SDĐ vì lợi ích quốc gia, lợi ích công cộng, quốc phòng, an ninh và các DA đầu tư xây dựng hạ tầng chung, DA có vốn đầu tư lớn thuộc nhóm A, DA có 100% vốn đầu tư từ nước ngoài.
Cách thức tiếp cận đất đai của các DA đầu tư đã rộng mở như vậy nhưng thực tế lại chuyển theo một hướng khác. Cơ chế chuyển dịch đất đai tự nguyện gặp khó khăn. Hầu hết các DA đều gặp phải trường hợp một số người đang SDĐ nói giá đất “trên trời”, không thể đàm phán được và chịu bó tay. Các NĐT lại muốn thay đổi nội dung DA để được hưởng cơ chế nhà nước thu hồi đất. Cơ chế nhà nước thu hồi đất theo quy hoạch cũng hầu như không được áp dụng vì lý do không có tiền để thực hiện bồi thường, hỗ trợ, tái định cư. Hiện nay, hầu hết các DA đầu tư đều thực hiện cơ chế thu hồi đất theo DA với NĐT đã được chỉ định, đang chứa nguy cơ tham nhũng rất cao.
Cũng có nhiều ý kiến cho rằng cần quay lại chỉ áp dụng một cơ chế nhà nước thu hồi đất để bảo đảm công bằng giữa người được thỏa thuận với NĐT và người nhận bồi thường từ nhà nước khi thu hồi đất. Cũng có ý kiến cho rằng cần đưa về một cơ chế thỏa thuận bước đầu và nhà nước chỉ quyết định thu hồi đất đối với những trường hợp người đang SDĐ đòi hỏi giá đất cao hơn giá thị trường. Để giải quyết những hạn chế hiện nay, cần có những đổi mới tích cực để quá trình chuyển dịch đất đai được thuận lợi hơn, đồng thuận cao hơn và phù hợp cơ chế thị trường hơn.
Nhà nước trưng mua quyền sử dụng đất

Tháng 6 trình Chính phủ dự thảo luật Đất đai
Theo một lãnh đạo của Tổng cục Quản lý đất đai, hiện Ban Soạn thảo sửa đổi, bổ sung luật Đất đai 2003 đang xây dựng dự thảo, đến tháng 6.2012 có thể trình Thủ tướng, trước khi được trình lên Ủy ban Thường vụ Quốc hội vào tháng 8.2012.
Anh Vũ

Trước hết cần chuyển khái niệm “Nhà nước thu hồi đất” thành khái niệm “Nhà nước trưng mua hoặc trưng dụng quyền SDĐ” cho phù hợp với quy định của Hiến pháp (điều 23 của Hiến pháp 1992). Tiếp theo, cần thực hiện nghiêm nguyên tắc nhà nước chỉ áp dụng cơ chế trưng mua hoặc trưng dụng quyền SDĐ của dân khi thực hiện các DA vì lợi ích quốc gia, lợi ích công cộng, quốc phòng, an ninh và các DA vì lợi ích của NĐT đối với phần đất còn lại khi NĐT gặp phải tình trạng người đang SDĐ đòi giá cao hơn giá thị trường. Điều quan trọng hơn là: (1) quy định rõ khái niệm thế nào là vì lợi ích quốc gia, lợi ích công cộng, quốc phòng, an ninh để tránh áp dụng lệch lạc ở các địa phương; (2) áp dụng bắt buộc quy trình sử dụng dịch vụ định giá trước khi cơ quan có thẩm quyền tiến hành thẩm định và quyết định về giá đất đối với tất cả các DA đầu tư; (3) công khai, minh bạch hoàn toàn quá trình xác định giá đất.
Sự bất cập của cơ chế nhà nước thu hồi đất kéo theo bất cập tiếp theo của việc định giá đất đang rất thiếu khách quan của thị trường như đang diễn ra hiện nay. Nguyên tắc nhà nước quy định, quyết định giá đất phù hợp thị trường không được áp dụng trên thực tế. Đổi mới cơ chế quyết định giá đất là một đòi hỏi bức xúc hiện nay. Cần tách thẩm quyền quyết định giá đất cụ thể khỏi thẩm quyền của bộ máy hành chính, làm cho giá đất được định khách quan và tránh nguy cơ tham nhũng.
Một bất cập khác là về tính toán giá trị bồi thường, hỗ trợ, tái định cư. Giá đất định ra thấp hơn thị trường đương nhiên dẫn tới sự không hài lòng về giá trị bồi thường, hỗ trợ, tái định cư. Người bị thu hồi đất buộc lòng phải khiếu nại về sự mất mát quyền lợi chính đáng của mình.
Chúng ta cần nhìn thẳng vào vấn đề để trả lời câu hỏi làm thế nào để lần xây dựng luật Đất đai này có được một hệ thống chính sách ổn định trong một giai đoạn dài hơn, cho đến khi đất nước ta trở thành một nước công nghiệp. Từ yêu cầu trên, có thể đưa ra một nguyên tắc nhất quán về lý luận để có một tầm nhìn dài hạn, không rơi vào tình trạng thay đổi pháp luật thường xuyên. Việc xây dựng luật Đất đai phải dựa trên một nền tảng lý luận kinh tế chính trị học nhất quán phù hợp với mô hình kinh tế thị trường định hướng XHCN, chi phối chủ trương chung từ sửa đổi, bổ sung hiến pháp tới hình thành các quy định của luật Đất đai, các nghị định của Chính phủ và bảo đảm cơ chế thực thi đầy đủ tại các địa phương.
Một trong những điểm cần lưu ý là nên nghiên cứu tiếp thu những kinh nghiệm xây dựng và thực thi pháp luật của các nước có hoàn cảnh tương tự, thành quả nghiên cứu chính sách của các tổ chức phát triển quốc tế phù hợp. Hệ thống quản lý đất đai phải chuyển hướng sang một hệ thống quản trị tốt mà nền tảng là tính minh bạch cao hơn, trách nhiệm giải trình của cán bộ quản lý rõ hơn và động viên được sự tham gia của cộng đồng nhiều hơn.
GS-TSKH Đặng Hùng Võ
http://www.thanhnien.com.vn/pages/20120302/khong-nen-goi-la-thu-hoi-dat.aspx
Cần sửa đổi gì trong luật Đất đai? – Kỳ 3: Điểm nghẽn lớn nhất là quyền sở hữu
03/03/2012 3:57

Trao đổi với Thanh Niên, GS-TS Lê Hồng Hạnh (ảnh), Viện trưởng Viện Khoa học pháp lý (Bộ Tư pháp) cho rằng, điểm nghẽn lớn nhất trong luật đất đai hiện hành chính là quyền sở hữu đất đai.

>> Tồn đọng những điểm nhạy cảm (kỳ 1)
>> Không nên gọi là “thu hồi đất” (kỳ 2)
Nếu không xác định rõ được chủ thể sở hữu đất đai một cách cụ thể thay cho chủ thể “toàn dân” như hiện nay thì việc sửa luật sắp tới không mang lại giá trị đột phá.
Theo GS-TS Lê Hồng Hạnh, điều bất cập là trong khi chúng ta không quy định quyền sở hữu tư nhân đối với đất đai, ít nhất là đối với đất ở của người dân, thì trên thực tế, mảnh đất đó vẫn là tài sản hợp pháp của họ. Chúng ta đã hình thành một thứ quyền pháp lý rất “đặc biệt”, với rất nhiều, nhiều hơn cả quyền sở hữu nhưng lại thiếu đi thứ quyền cốt lõi nhất là quyền định đoạt. Điều đó dẫn tới nhiều bất cập trong việc quản lý, sử dụng, chuyển giao đất đai và từ đó nảy sinh nhiều hệ lụy.

Khi khai thông được điểm nghẽn trong luật Đất đai, Nhà nước sẽ giải quyết được bao nhiêu rắc rối phát sinh từ khiếu kiện đất đai hiện nay – Ảnh: Diệp Đức Minh

Những hệ lụy mà ông muốn nói tới phải chăng là sự phiền toái mà người dân gặp phải mỗi khi muốn giải quyết vấn đề gì liên quan đến mảnh đất mình đang sử dụng, thuộc tài sản của mình, trong khi quyền định đoạt lại phụ thuộc rất lớn vào đội ngũ cán bộ, công chức thực thi chính sách pháp luật về đất đai?

Đúng là như vậy. Hệ lụy từ việc chúng ta quy định quyền sở hữu toàn dân đối với đất đai thể hiện ở việc, một mảnh đất mà người dân được ông cha gây dựng bao đời để lại, đáng lẽ người dân đó được quyền định đoạt mảnh đất của mình, chẳng hạn như để lại thừa kế, chuyển nhượng, góp vốn đầu tư thì lại phải phụ thuộc rất nhiều vào các quy định của cơ quan quản lý nhà nước.

Để minh bạch trong quá trình thực thi pháp luật đất đai, ngoài việc thừa nhận chế độ đa sở hữu về đất đai, cần quy định rõ về quyền hạn quản lý của cơ quan nhà nước đến đâu và chỉ nên luật hóa thay vì để cho các cơ quan quản lý hành chính tự ban hành

Lấy ví dụ một mảnh đất cụ thể cha ông tôi để lại cho tôi, dù đã có sổ đỏ chứng nhận quyền sử dụng đất nhưng khi muốn bán đất, muốn góp vốn, tôi phải xin phép ông phường, ông quận, thậm chí, phải xin phép cả ông… hàng xóm, vì nếu ông hàng xóm không ký vào biên bản mốc giới thì cơ quan có thẩm quyền chẳng chịu xác nhận để tôi có thể định đoạt mảnh đất của mình, chưa nói đến việc có quy hoạch nào đó phủ lên mảnh đất của mình. Lúc đó thì nhiều rắc rối với việc chuyển nhượng mảnh đất này lắm. Rõ ràng đất đó là tài sản của tôi nhưng vì quy định đất đai là sở hữu của toàn dân nên sự can thiệp của cơ quan nhà nước với vô vàn thủ tục rườm rà là không thể tránh.
Thực tế bao nhiêu tranh chấp đất đai, vụ kiện đất đai cũng bắt nguồn từ quy định quyền sở hữu chung chung như vậy. Vì sao có tới hơn 80% vụ khiếu kiện hiện nay liên quan đến đất đai? Bởi vì nếu xác định đất ở thuộc quyền sở hữu của một cá nhân cụ thể thì không thể có chuyện chính quyền địa phương nào đó tùy tiện thu hồi để cấp cho doanh nghiệp và trả cho người bị thu hồi một mức đền bù rẻ mạt như cho, mà đúng ra người được quyền sở hữu mảnh đất đó và doanh nghiệp sẽ tự thỏa thuận, định giá và quyết định, trừ việc thu hồi đất đó vì mục đích tối quan trọng như an ninh quốc phòng, xây dựng công trình mục tiêu quốc gia phục vụ cho lợi ích công cộng.
Cho nên điều đầu tiên và quan trọng nhất cần phải sửa đổi khi sửa luật Đất đai chính là phải thay đổi tư duy về quyền sở hữu đất đai và phải xác định rõ chủ thể sở hữu đất theo hướng quy định đất đai thuộc quyền sở hữu của Nhà nước, song cũng phải thừa nhận quyền sở hữu tư nhân đối với đất ở hợp pháp.

Thưa ông, nếu quy định quyền sở hữu cá nhân đối với đất đai, ít nhất là đối với đất ở như ông nói, Nhà nước có gặp khó trong việc thực hiện vai trò quản lý đối với loại tài nguyên này, hay chỉ một bộ phận cán bộ, công chức bị mất đi cơ hội nhũng nhiễu bởi những quy định bất cập hiện hành của luật Đất đai?
Nhà nước chỉ có lợi, vì khi giải quyết được điểm nghẽn lớn nhất của pháp luật hiện hành, Nhà nước sẽ giải quyết được bao nhiêu rắc rối nảy sinh từ khiếu kiện đất đai hiện nay. Điều này sẽ góp phần quan trọng vào ổn định xã hội và phát triển đất nước. Đồng thời, làm được như vậy cũng sẽ giảm mạnh được nguy cơ tham nhũng, lũng đoạn của nhiều cán bộ, quan chức hiện nay. Tham nhũng trong lĩnh vực quản lý đất đai đang là điển hình, phổ biến nhất.
Nhưng muốn làm được như vậy, không chỉ sửa luật về vấn đề quyền sở hữu. Luật sửa đổi cũng phải quy định rõ các điều kiện chặt chẽ liên quan đến quyền sở hữu đất, quyền sử dụng theo hướng đơn giản hóa, minh bạch để tránh tùy tiện trong áp dụng, có lợi cho cơ quan quản lý và đẩy cái khó cho người dân. Nếu không thay đổi được những vấn đề căn bản nói trên, việc sửa đổi luật Đất đai tới đây cũng chẳng thay đổi được những bất cập hiện nay.

Việc có quá nhiều văn bản pháp luật về đất đai dẫn tới có nhiều cách hiểu và áp dụng khác nhau ở đội ngũ cán bộ, công chức thực thi. Cùng với việc sửa luật Đất đai lần này, chúng ta có nên “tinh gọn” các văn bản hướng dẫn và thống nhất một đầu mối giải quyết về thủ tục liên quan đến đất đai cho người dân?
Đó là trách nhiệm của Bộ Tài nguyên – Môi trường cũng như Bộ Tư pháp. Bộ Tư pháp với tư cách là cơ quan gác cổng cho Chính phủ và Quốc hội cần giúp khắc phục hệ thống pháp luật đất đai rối rắm như hiện nay. Đây cũng chính là kẽ hở cho tham nhũng. Qua vụ Tiên Lãng, chúng ta cũng đã thấy được khá rõ những bất cập của hệ thống pháp luật đất đai hiện hành. Và xin nhấn mạnh Tiên Lãng chỉ là một trong những tảng băng bị trồi lên thôi. Để minh bạch trong quá trình thực thi pháp luật đất đai, ngoài việc thừa nhận chế độ đa sở hữu về đất đai, cần quy định rõ về quyền hạn quản lý của cơ quan nhà nước đến đâu và chỉ nên luật hóa thay vì để cho các cơ quan quản lý hành chính tự ban hành. Phần đất đai thuộc sở hữu nhà nước vẫn vô cùng lớn, vẫn là nguồn lực không gì so sánh của quốc gia nên việc quản lý nó đòi hỏi những nỗ lực hoàn thiện lớn hơn những gì hiện đang có trong tư duy của các nhà làm luật và xây dựng chính sách.
Quyền sở hữu về đất đai là vấn đề vô cùng hệ trọng đối với người dân. Trước nhiều luồng quan điểm trái ngược hiện nay về quyền sở hữu đất đai, Nhà nước có nên lấy ý kiến phúc quyết của dân về vấn đề này khi sửa đổi Hiến pháp 1992 sắp tới?
Nếu mạnh dạn, chúng ta hãy đưa ra lấy ý kiến nhân dân về quyền sở hữu cá nhân đối với đất, ít nhất là đối với đất ở. Không có lý gì không lấy ý kiến phúc quyết của dân về vấn đề lớn như thế này. Làm được thế mới thực sự là dân chủ. Điều mà tôi thấy hiện nay là Đảng chưa thực sự mạnh dạn, Quốc hội chưa thực sự kiên quyết trong việc lấy ý kiến nhân dân những vấn đề then chốt liên quan đến đời sống của người dân. Năm 1946, khi đất nước vừa hình thành, chính quyền còn đang non trẻ, có thể nói rất yếu và vô cùng mong manh trước các thế lực thù địch, nhưng Bác Hồ vẫn tin vào sự lựa chọn của dân và đã đưa quyền phúc quyết của nhân dân vào Hiến pháp 1946. Nếu không có sự xâm lược của Pháp thì Bác Hồ đã cho phúc quyết nhiều vấn đề lớn. Tại sao ở thời điểm chính quyền chúng ta mạnh thế này, dân trí cao như thế này mà những vấn đề thực sự gắn với lợi ích của người dân, gắn với lợi ích thực sự của đất nước, chúng ta lại không đưa ra để dân phúc quyết?
Bảo Cầm (thực hiện)
http://www.thanhnien.com.vn/pages/20120302/can-sua-doi-gi-trong-luat-dat-dai-ky-3-diem-nghen-lon-nhat-la-quyen-so-huu.aspx
Đã đến lúc bỏ chính sách hạn điền
04/03/2012 3:42

Khi xây dựng luật Đất đai năm 2003, quan điểm của Chính phủ và Ủy ban Thường vụ Quốc hội là bỏ hạn điền. Nhưng nội dung này không được chấp nhận ở Quốc hội.
Ngăn chặn hình thành “địa chủ mới”
Hạn điền là một chính sách đất đai quan trọng của các triều đại phong kiến trước đây nhằm hạn chế khả năng chiếm giữ nhiều đất đai của giai cấp địa chủ, bảo vệ đất đai của nhà vua. Mọi vua đều muốn chứng minh tính độc quyền về đất đai của mình.
Nhà nước ta đã thực hiện cải cách ruộng đất trong giai đoạn 1953 – 1956, xóa đi toàn bộ giai cấp địa chủ, lấy ruộng đất của địa chủ chia đều cho dân cày. Mặc dù cải cách ruộng đất có một số sai sót nhưng đã đạt được hoàn toàn mục đích nêu trong khẩu hiệu “người cày có ruộng” của Đảng ta. Nhưng rồi mô hình hợp tác xã đã mất dần động lực, năng suất và sản lượng nông nghiệp giảm nhanh, nước ta rơi vào tình trạng thiếu lương thực trong những năm giáp giai đoạn đầu Đổi mới (1982 – 1988).
Thành công đầu tiên của sự nghiệp Đổi mới là chính sách giao lại ruộng đất của hợp tác xã cho hộ gia đình để sử dụng ổn định lâu dài. Người nông dân lại có đất sau cuộc cải cách lần thứ hai này. Lập tức năng suất và sản lượng lương thực tăng lên vùn vụt, không chỉ đưa người nông dân thoát đói mà còn đưa nước ta lên nhóm đầu thế giới về xuất khẩu gạo. Khi luật Đất đai 1993 thể chế hóa việc nhà nước giao đất cho hộ gia đình và cho phép thực hiện quyền chuyển nhượng thì Chính phủ đã nghĩ ngay tới chính sách hạn điền trước đây với mục tiêu ngăn chặn tầng lớp “địa chủ mới” hình thành và lớn lên. Nghị định 64/CP ngày 27.9.1993 của Chính phủ đã quy định mức hạn điền là 3 ha tại các tỉnh thuộc Nam bộ và 2 ha tại các nơi khác đối với đất trồng cây hằng năm; 10 ha tại các xã đồng bằng và 30 ha tại các xã trung du, miền núi đối với đất trồng cây lâu năm (điều 5).
Trên thực tế, quá trình công nghiệp hóa, đô thị hóa đất nước đã đặt ra yêu cầu giảm dân số trong khu vực nông thôn. Hiện nay, cơ cấu dân số ở ta là nông thôn 70%, đô thị 30%. Khi nước ta thành một nước công nghiệp thì tỷ lệ trên sẽ đảo ngược lại, nông thôn 30%, đô thị 70%. Điều này có nghĩa là ai còn ở lại khu vực nông thôn thì người đó phải là các gia đình chí thú làm nông nghiệp. Những gia đình đó phải có đất rộng, thời gian sử dụng dài mới có thể tính tới đầu tư lớn, đầu tư chiều sâu về thủy lợi, giao thông, cơ khí, điện, sinh học… trên cánh đồng của mình. Cơ sở sản xuất nông nghiệp hiện đại phải dựa trên mô hình trang trại, lúc đầu có thể nhỏ, rồi lợi ích từ sản xuất giúp họ mở rộng thêm đất đai. Họ nhận chuyển nhượng thêm đất của những người có điều kiện chuyển công việc lên đô thị. Năng suất và sản lượng nâng lên rất cao sẽ làm thu nhập ở nông thôn không thua kém gì ở đô thị.
Muốn tạo được ngữ cảnh phát triển nông nghiệp, nông thôn và nông dân như vậy, cần phải loại đi sự manh mún ruộng đất. Tức là, phải xóa bỏ chính sách hạn điền hoặc ít nhất nếu có dùng cũng phải mở hạn mức ra rất rộng.

Đất trồng lúa của người dân hiện phân tán manh mún – Ảnh: Diệp Đức Minh
Đừng để người nông dân cô đơn
Khi xây dựng luật Đất đai 2003, Ban Chỉ đạo đã thống nhất chuyển hạn điền theo quy định của Nghị định 64/CP thành hạn mức giao đất của nhà nước và không có quy định gì thêm. Điều này có nghĩa là luật chỉ quy định rằng nhà nước có sức giao đất (không thu tiền) đến vậy thôi, không có hơn; ai muốn có hơn thì phải lo làm ăn để có tiền nhận chuyển nhượng của những người không còn “say mê” nông nghiệp nữa và cũng không có hạn mức diện tích được nhận chuyển nhượng. Chính phủ xem xét cũng đồng ý cách giải quyết như vậy, tức là đồng ý xóa bỏ hạn điền. Ủy ban Thường vụ Quốc hội cũng đồng ý như vậy.
Thế nhưng, khi thảo luận dự thảo luật Đất đai ở Quốc hội, một đại biểu Quốc hội đã sử dụng tri thức lịch sử để nghi ngại rằng không thể bỏ được hạn điền vì các triều đại phong kiến trước đây chưa vua nào dám bỏ. Chỉ một ý kiến thôi cũng làm cho Chủ tịch Quốc hội lúc đó phân vân mà chỉ đạo cần phải bổ sung hạn mức nhận chuyển nhượng đất nông nghiệp. Thế là điều 71 phải thêm vào khoản 3 “Hạn mức nhận chuyển quyền sử dụng đất nông nghiệp của hộ gia đình, cá nhân do Chính phủ trình UBTV Quốc hội quyết định”. Việc đổi mới lại bị chậm lại 10 năm.
Luật Đất đai 2003 có hiệu lực thi hành từ 1.7.2004, nhưng mãi tới 21.6.2007, Ủy ban Thường vụ Quốc hội mới thông qua được Nghị quyết số 1126/2007/NQ-UBTVQH11 quy định về hạn mức nhận chuyển quyền sử dụng đất nông nghiệp với mức khoảng gấp đôi hạn mức giao đất của nhà nước. Ngoài ra, điều 3 của nghị quyết nói rằng ai đã nhận chuyển nhượng chính thức trước ngày nghị quyết có hiệu lực thi hành thì không bị coi là vượt hạn điền. Thú vị hơn, nghị quyết không có bất cứ một quy định nào về việc xử lý những người sử dụng đất vượt hạn điền. Tất nhiên, những người nông dân bạo gan nhận chuyển nhượng vượt hạn điền vẫn cứ lo lắng vì e rằng đến một ngày nào đó, có một quy định nào đó nói rằng phải thu hồi lại đất sử dụng vượt hạn điền thì họ sạt nghiệp.
Hiện nay, nước ta có tổng diện tích đất sản xuất nông nghiệp trên 10 triệu ha với khoảng 70 triệu thửa đất và gần 14 triệu hộ nông dân. Mỗi hộ gia đình có tới cỡ trên một chục thửa đất nhỏ. Sự manh mún như vậy là hệ quả của quá trình giao đất trước đây cho hộ gia đình trên nguyên tắc công bằng “có tốt, có xấu, có gần, có xa”. Ngữ cảnh này là một rào cản lớn cho sự phát triển nông nghiệp. Theo số liệu năm 2006, cả nước có 70,4% số hộ có tổng diện tích đất dưới 0,5 ha, 3,5% có diện tích trên 3 ha. Mức độ manh mún của vùng đồng bằng sông Hồng còn mạnh hơn, 94,3% số hộ có tổng diện tích dưới 0,5 ha. Nhà nước cũng hỗ trợ rất nhiều cho dồn điền, đổi thửa để thửa đất rộng hơn nhưng kết quả cũng chưa được là bao.
Sự thực, chúng ta có một nhầm lẫn rất lớn, đó là mặc nhiên coi hạn điền là chính sách duy nhất để ngăn chặn tình trạng người không trực tiếp sản xuất bỏ tiền mua đất để bóc lột người trực tiếp sản xuất nhưng không có đất. Chúng ta có nhiều chế tài khác để chặn được tình trạng tiêu cực này. Đánh thuế cao vào người có nhiều đất nhưng không trực tiếp sản xuất; tịch thu, sung công đất khi có hành vi phát canh thu tô. Chỉ lo ngại rằng chính quyền địa phương không quyết tâm ngăn chặn việc hình thành địa chủ mới. Trong thời đại công nghiệp hiện nay, nếu địa chủ mới có hình thành thì cũng sẽ núp dưới dạng chủ một doanh nghiệp nông nghiệp tư nhân.
Giải pháp tốt nhất trong luật Đất đai mới là hãy bỏ quy định về hạn điền để tạo điều kiện cho người sử dụng đất yên tâm đầu tư dài hạn, phát triển kinh tế trang trại nhằm nâng cao năng suất và sản lượng. Nhà nước cần hỗ trợ nông dân về vốn, công nghệ, quản lý, thông tin và tiếp cận thị trường. Hãy để người nông dân trực tiếp sản xuất làm chủ cánh đồng của mình, làm cho mỗi tấc đất nông nghiệp cũng là một tấc vàng. Đừng để người nông dân cô đơn với những tư duy ngắn hạn.
GS-TSKH Đặng Hùng Võ
http://www.thanhnien.com.vn/pages/20120304/da-den-luc-bo-chinh-sach-han-dien.aspx
Cần nâng mức hạn điền
08/03/2012 3:36

Ông Đào Trung Chính – Phó tổng cục trưởng Tổng cục Quản lý đất đai – tại cuộc họp báo của Bộ Tài nguyên – Môi trường ngày hôm qua nói rằng trong dự thảo sửa đổi luật Đất đai, mức hạn điền cần được nâng lên.

Thời hạn sử dụng và quyền sở hữu đất trong dự thảo sửa đổi luật Đất đai đang là vấn đề được dư luận quan tâm đặc biệt – Ảnh: Đào Ngọc Thạch
Người dân không quan tâm quyền sở hữu?
Ông Chính cho rằng khái niệm sở hữu là câu chuyện của các nhà quản lý chứ người dân không quan tâm. “Cái họ quan tâm là có được sử dụng đất lâu dài hay không. Khi nhà nước lấy đất thì bồi thường như thế nào hoặc khi họ có nhu cầu thì có được chuyển nhượng, thế chấp không, dưới hình thức nào?”, ông Chính nói.

Qua tổng kết thi hành luật Đất đai 2003, đến hết 2011 cơ quan quản lý đã cấp hơn 35 triệu giấy chứng nhận sử dụng đất với diện tích 20 triệu héc ta. Trong đó, tỷ lệ cấp đô thị chiếm 63,3% tổng số đất đô thị, tương tự khu vực nông thôn 82,1%, đất chuyên dùng 60,5%, đất sản xuất nông nghiệp hơn 82%…

Theo ông, ở Việt Nam, người dân có hết các quyền đối với đất ở, như vậy về mặt lý luận không khác gì so với sở hữu tư nhân. Còn với đất nông nghiệp, đất rừng được giao 20 hay 50 năm, hết thời hạn nếu người dân muốn tiếp tục sử dụng với mục đích làm nông, trong khi nhà nước không có nhu cầu thu hồi thì đương nhiên người dân được gia hạn. “Như vậy, sở hữu gì không quan trọng, quan trọng là nội dung bên trong. Còn kể cả có sở hữu tư nhân về đất đai nhưng nhà nước cần lấy đất cho quốc phòng, an ninh thì người dân vẫn phải chấp nhận. Đương nhiên, khi nhà nước lấy đất của tư nhân thì phải bồi thường cho thỏa đáng”, ông Chính lý giải.
Đối với vấn đề hạn điền, ông Chính cho biết quan điểm của Bộ Tài nguyên – Môi trường là phải nâng hạn mức hiện nay lên để có thể phát triển sản xuất lớn, sản xuất hàng hóa. Để tránh trường hợp tích tụ ruộng đất với mục đích đầu cơ, phát canh thu tô, ông Chính cho rằng cần dùng chính sách thuế lũy tiến đánh vào những người có nhiều đất. “Hiện chúng ta đang quy định hạn điền khác nhau ở các vùng, miền nhưng theo tôi chỉ cần chung một mức mà thôi. Còn mức độ cụ thể bao nhiêu cần phải nghiên cứu thêm cho phù hợp”, ông Chính nói thêm.
Cho rằng các nội dung trong dự thảo sửa đổi luật Đất đai như sở hữu, hạn điền, thời hạn giao đất… đều là vấn đề nhạy cảm nên ông Bùi Sĩ Dũng – Vụ phó Vụ Chính sách và pháp chế, Tổng cục Quản lý đất đai (Bộ Tài nguyên – Môi trường) – khẳng định Ban soạn thảo chỉ làm nhiệm vụ tổng hợp ý kiến rồi trình Chính phủ, sau đó trình Bộ Chính trị kết luận. Tuy nhiên, ông Dũng khẳng định, quá trình tổng kết luật Đất đai cũ cho thấy hệ thống pháp luật và văn bản sau luật quá nhiều, quá trình vận hành và áp dụng không được tốt.
Về tiến độ thực hiện, ông Chính cung cấp thêm thông tin, hiện đang đi theo đúng kế hoạch, sẽ trình dự thảo vào tháng 6.2012, sau đó trình UBTVQH vào tháng 8.2012. Về dự thảo luật có xin ý kiến của người dân để phúc quyết hay không, ông Chính cho biết, đối với luật Đất đai lần nào sửa cũng phải trình qua 2 kỳ họp Quốc hội. Lần thứ nhất trước khi trình phải lấy ý kiến của nhân dân, trên cơ sở đó mới trình ra QH lần 2 để thông qua.
Kéo dài thời hạn đến 2033

Liên quan tới vụ việc ở Tiên Lãng (Hải Phòng), ông Bùi Sĩ Dũng cho biết hiện Bộ Tài nguyên – Môi trường đang soạn công văn để xử lý vụ việc của gia đình ông Đoàn Văn Vươn nói riêng và các hộ nuôi trồng thủy sản khác nói chung. Việc này phải căn cứ vào quyết định giao đất của địa phương. “Các quyết định có cái đúng, có cái sai hoặc sai một phần vì đất giao cả trước và sau thời điểm luật Đất đai 1993 có hiệu lực. Hướng xử lý đối với các quyết định sai thì thu hồi hết”. Hiện tại, Bộ đã yêu cầu các tỉnh, địa phương khác báo cáo về tình hình quản lý đất bãi bồi ven sông, ven biển. Bộ sẽ cử các đoàn về công tác địa phương, sẽ có giải pháp giải quyết trọn gói gắn với gia hạn đất nông nghiệp.

Liên quan đến thời hạn sử dụng đất chỉ còn hơn 1 năm nữa sẽ hết hạn, ông Chính cho biết nhà nước sẽ không thu hồi lại toàn bộ đất nông nghiệp đã giao khi hết thời hạn vào 10.2013 để chia lại mà sẽ tiếp tục kéo dài thời hạn sử dụng cho hộ gia đình và cá nhân có nhu cầu, thời hạn kéo dài thêm là 20 năm.
Cụ thể, theo luật Đất đai 1993, các hộ gia đình và cá nhân được giao đất, cho thuê đất nông nghiệp chỉ có thời hạn 20 năm, tức từ 15.10.1993 và hạn cuối cùng vào 15.10.2013. Tuy nhiên, quan điểm nhất quán của Chính phủ cũng như quy định của luật Đất đai 2003, người dân sẽ tiếp tục được gia hạn, nhưng căn cứ trên từng trường hợp.
Đối với các hộ gia đình và cá nhân đang trực tiếp sản xuất nông nghiệp, lâm nghiệp, nuôi trồng thủy sản, làm muối… sẽ tự động được gia hạn đến năm 2033, người dân chỉ cần mang giấy tờ chứng nhận quyền sử dụng ra cơ quan quản lý đất đai làm thủ tục gia hạn.
Đối với loạt đất khác, trước thời điểm kết thúc thời hạn sử dụng đất 6 tháng, nếu có nhu cầu người sử dụng đất làm đơn gửi cơ quan nhà nước có thẩm quyền giao đất, cho thuê đất để xem xét, giải quyết. Với trường hợp người sử dụng đất không có nhu cầu tiếp tục, nhà nước sẽ thu hồi để chia cho các hộ và gia đình khác.
Anh Vũ
http://www.thanhnien.com.vn/pages/20120308/can-nang-muc-han-dien.aspx

Ấn Độ kết nối các sông để chống hạn

Chủ Nhật, 01/04/2012, 15:29 (GMT+7)
Ấn Độ kết nối các sông để chống hạn
TTO – Một dự án kết nối hơn 30 con sông và chuyển hướng dòng chảy tới các khu vực khô cằn của Ấn Độ với mục tiêu chống hạn đang gây lo ngại cho các quốc gia láng giềng.

Dự án chuyển dòng chảy của Ấn Độ đang gây lo ngại cho các quốc gia láng giềng – Ảnh: article.wn.com
Theo BBC, dự án trị giá nhiều tỉ USD này được Chính phủ Ấn Độ thông báo vào năm 2002, tuy nhiên đến nay vẫn còn nằm trên giấy.
Mới đây, một tòa án tối cao của Ấn Độ tuyên bố việc trì hoãn đã làm tăng chi phí, và bổ nhiệm một ủy ban chịu trách nhiệm lên kế hoạch và thực thi dự án trong khoảng thời gian giới hạn.
Mục tiêu chính của dự án là đưa nước từ những khu vực ngập và chuyển hướng đến những vùng ít nước để phục vụ tưới tiêu, phát điện và đáp ứng nhu cầu sinh hoạt của người dân.
Tuy nhiên các nước láng giềng đã chỉ trích dự án này. Phía Bangladesh nói họ sẽ chịu ảnh hưởng nặng nhất do nằm ở hạ nguồn hai con sông lớn chảy từ Ấn Độ: sông Hằng và sông Bramhaputra.
“Chúng tôi không chấp nhận dự án này – Ramesh Chandra Sen, bộ trưởng tài nguyên nước Bangladesh nói với BBC – Nền kinh tế, nông nghiệp và đời sống của người dân phụ thuộc vào những con sông này, và chúng tôi không thể tưởng tượng sẽ bị ảnh hưởng thế nào nếu nước sông bị chuyển hướng”.
Tại Nepal, các chuyên gia lo ngại với vị trí thượng nguồn các con sông, nước này sẽ bị dùng làm nơi xây dựng các con đập và hồ chứa phục vụ cho dự án của Ấn Độ.
Bhutan cũng có vị trí tương tự Nepal, và một số sông ở nước này là phụ lưu của sông Bramhaputra, một trong hai con sông chính nằm trong dự án kết nối của Ấn Độ.
Đông Nam Á được xem là một điểm nóng về nguồn tài nguyên nước trong tương lai. Một đánh giá gần đây của các cơ quan tình báo Mỹ cho rằng nơi này sẽ trở thành một trong những khu vực mà “nước sẽ được sử dụng như một vũ khí chiến tranh hoặc một công cụ khủng bố”.
MINH ANH
http://tuoitre.vn/Chinh-tri-xa-hoi/Moi-truong/Moi-truong-the-gioi/485033/An-Do-ket-noi-cac-song-de-chong-han.html

Úc thông qua luật thuế carbon – Tầng ozone ở Bắc Cực suy giảm chưa từng thấy

Thứ Tư, 12/10/2011, 11:43 (GMT+7)
Úc thông qua luật thuế carbon
TTO – Quốc hội Úc vừa thông qua luật thuế carbon gây tranh cãi với tỉ lệ phiếu thuận và chống khá sít sao (74/72).
>> Úc đánh thuế khí thải carbon

Trong tương lai, các đơn vị gây ô nhiễm ở Úc sẽ phải trả thuế carbon – Ảnh: Sydney Morning Herald
Theo luật này, khoảng 500 đơn vị gây ô nhiễm nhiều nhất nước sẽ phải trả 23 đôla Úc cho mỗi tấn carbon dioxide mà họ thải ra.
Luật này là một nỗ lực của Chính phủ Úc trong việc chống lại biến đổi khí hậu, tuy nhiên những người phản đối nói sẽ gây thất nghiệp và làm tăng chi phí sinh hoạt.
Theo BBC, việc quốc hội thông qua luật thuế carbon là một chiến thắng quan trọng của Thủ tướng Julia Gillard – người đang bị mất điểm so với phe đối lập theo một cuộc thăm dò dư luận gần đây.
Luật thuế carbon vốn không được nhiều người Úc ủng hộ. Hàng ngàn người thậm chí đã biểu tình phản đối và cáo buộc bà Gillard nói dối do trước kỳ bầu cử năm ngoái, bà tuyên bố không đưa ra luật thuế carbon.
Úc là nước xuất khẩu than đá lớn nhất thế giới và là một trong những nước thải ra khí thải gây hiệu ứng nhà kính nhiều nhất tính theo bình quân đầu người.
MINH ANH
http://tuoitre.vn/Chinh-tri-xa-hoi/Moi-truong/460119/Uc-thong-qua-luat thue-carbon.html

Thứ Năm, 06/10/2011 15:49 (GMT+7)

Tầng ozone ở Bắc Cực suy giảm chưa từng thấy
Bạch Đình Vinh
Các nhà khoa học ở NASA đã phát hiện ra một sự suy giảm chưa từng có của tầng ozone trái đất ở khu vực phía bắc của Bắc cực.

Bên trái: mức độ ozone của Trái đất vào giữa tháng 3/2011. Màu tím và màu xám đại diện cho những lượng ozone rất nhỏ. Bên phải: màu xanh thẫm và màu đen đại diện cho những lượng rất lớn monoxide clo, các hóa chất phá hủy tầng ozone.
Nghiên cứu do Phòng thí nghiệm JPL (Jet Propulsion Laboratory) của NASA phát hành hôm 2/10/2011 trên tạp chí Nature cho biết, tình trạng mất ozone tương tự như ở Nam Cực đã bắt đầu phát triển do nhiệt độ thấp trong một thời gian dài.
Lớp ozone thuộc tầng bình lưu, kéo dài từ khoảng 15-35 km trên bề mặt của Trái đất. Ozone là phân tử được tạo thành từ 3 nguyên tử oxy, hấp thụ 97-99% tia cực tím của mặt trời. Mỗi mùa đông lại có một lượng ozone bị mất đi do nhiệt độ lạnh khiến khí clo phân hủy từ các hóa chất do con người tạo ra tập trung nhiều ở tầng bình lưu phá hủy ozone.

“Sự khác biệt so với các mùa đông trước là nhiệt độ thấp đủ để tạo ra những hình thái phá hủy ozone có chứa clo trong một thời gian dài hơn nhiều”, bà Gloria Manney, tác giả chính của nghiên cứu cho biết trong một thông cáo báo chí. “Điều này có nghĩa, trong tương lai, nếu nhiệt độ tầng bình lưu Bắc Cực trong mùa đông chỉ cần giảm nhẹ (ví dụ như là kết quả của sự thay đổi khí hậu) thì sự mất mát ozone nghiêm trọng ở Bắc Cực có thể xảy ra thường xuyên hơn”.

Trong nghiên cứu, các nhà khoa học thấy rằng thời gian lạnh ở Bắc Cực còn kéo dài nhiều hơn 30 ngày so với mùa đông họ đã trải qua trong một nghiên cứu trước đây. Các nhà khoa học từ 19 tổ chức của 9 quốc gia đã điều tra tình trạng mất ozone ở Bắc Cực xảy ra trong mùa đông 2010 và mùa xuân 2011. Nghiên cứu bao gồm các quan sát khí quyển hàng ngày từ tàu vũ trụ Aura và CALIPSO của NASA.

Tổng tổn thất ozone ở Bắc Cực đã tăng gấp đôi so với mức điển hình ở Nam Cực, nhưng khu vực bị mất lại nhỏ hơn 40%. Sự suy giảm ozone xảy ra trong hệ thống lốc xoáy khí quyển APV (Arctic polar vortex). Trong khi lốc xoáy Nam Cực lớn hơn, kéo dài hơn thì lốc xoáy phía bắc nhỏ hơn và ngắn hơn, nhưng nó cũng di động và thường xuyên di chuyển trên các khu vực đông dân cư, có khả năng gây nguy hiểm cho những người tiếp xúc trực tiếp với tia cực tím.
Từ khóa: NASA

Nguồn: PC World Mỹ, 4/10/2011

http://www.pcworld.com.vn/articles/cong-nghe/cong-nghe/2011/10/1228480/tang-ozone-o-bac-cuc-suy-giam-chua-tung-thay/

Công bố hướng dẫn mới điều trị bệnh tay chân miệng – Trả giá vì phá biển

Công bố hướng dẫn mới điều trị bệnh tay chân miệng
Chín tháng sau khi công bố phác đồ chẩn đoán, điều trị bệnh tay chân miệng, Thứ trưởng Bộ Y tế Nguyễn Thị Xuyên vừa ký ban hành hướng dẫn chẩn đoán, điều trị bệnh tay chân miệng mới, giúp bệnh viện tuyến dưới xử lý bệnh tốt hơn.
>> Hướng dẫn điều trị tay chân miệng mới của Bộ Y tế cụ thể hơn

Theo phác đồ mới, Bộ Y tế vẫn chia bệnh tay chân miệng làm năm độ bệnh:

– Độ 1 (điều trị ngoại trú, khi trẻ có ban ở chân tay, miệng, có loét các vùng có ban nhưng không sốt).

– Từ độ 2-4 (gồm 2a, 2b, 3,4), bệnh nhân cần được nhập viện điều trị. Trong đó:
+ Giai đoạn 2a: bao gồm các dấu hiệu giật mình ít, sốt từ 39oC, nôn ói.
+ Giai đoạn 2b: trẻ giật mình nhiều, run chi, yếu chi, sốt cao không đáp ứng với thuốc hạ nhiệt.
+ Bệnh nhân độ 3 khi mạch nhanh trên 170 lần/phút, cao huyết áp, thở nhanh, thở bất thường, hôn mê. Bệnh nhân chuyển sang độ 4 khi có ngưng thở, tím tái, phù phổi, sốc.

Hướng dẫn chẩn đoán, điều trị bệnh tay chân miệng mới có kèm theo phiếu đánh giá, phân loại và lưu đồ xử trí, mô tả kỹ lưỡng cách xử trí trong từng giai đoạn bệnh tay chân miệng, rất hiệu quả với bệnh viện tuyến dưới chưa thành thạo kỹ năng điều trị và là điểm đặc biệt của phác đồ mới so với hướng dẫn vừa bị bãi bỏ.

Trao đổi với Tuổi Trẻ ngày 3/4, đại diện Cục Y tế dự phòng (Bộ Y tế) cho hay 3 tháng đầu năm có trên 21.000 bệnh nhân tay chân miệng ở 63/63 tỉnh thành. Tuần qua, thêm hai bệnh nhi mắc bệnh tay chân miệng tử vong, nâng tổng số bệnh nhân tử vong từ đầu năm đến nay lên 16 trường hợp.

Ngày 5/4, Bộ Y tế sẽ tổ chức hội thảo tại TP.HCM nhằm rút kinh nghiệm điều trị từ các trường hợp tử vong do căn bệnh này thời gian qua.

Theo Lan Anh
Tuổi trẻ
http://dantri.com.vn/c7/s7-582179/cong-bo-huong-dan-moi-dieu-tri-benh-tay-chan-mieng.htm

Hướng dẫn điều trị tay chân miệng mới của Bộ Y tế cụ thể hơn
(Dân trí) – Ngày 19/7, Bộ Y tế đã ban hành Hướng dẫn chẩn đoán, điều trị bệnh tay chân miệng mới, thay thế cho hướng dẫn đã ban hành trước đó từ năm 2008. Theo đó, phác đồ mới hướng dẫn một cách chi tiết, cụ thể hơn về độ nặng nhẹ của bệnh.
>> Đã có phác đồ mới điều trị bệnh tay- chân -miệng

Dấu hiệu điển hình của bệnh tay chân miệng là nổi phỏng nước ở lòng bàn tay
Bệnh tay chân miệng là bệnh truyền nhiễm lây từ người sang người, dễ gây thành dịch do vi-rút đường ruột gây ra. Bệnh lây chủ yếu theo đường tiêu hóa. Nguồn lây chính từ nước bọt, phỏng nước và phân của trẻ nhiễm bệnh.
Hai nhóm tác nhân gây bệnh thường gặp là Coxsackie virus A16 và Enterovirus 71 (EV71). Biểu hiện chính là tổn thương da, niêm mạc dưới dạng phỏng nước ở các vị trí đặc biệt như niêm mạc miệng, lòng bàn tay, lòng bàn chân, mông, gối. Bệnh có thể gây nhiều biến chứng nguy hiểm như biến chứng thần kinh: viêm não-màng não, viêm cơ tim, phù phổi cấp dẫn đến tử vong nếu không được phát hiện sớm và xử trí kịp thời. Các trường hợp biến chứng nặng thường do EV71.
Bệnh tay chân miệng có thể gặp ở mọi lứa tuổi nhưng thường gặp ở trẻ dưới 5 tuổi, đặc biệt tập trung ở nhóm tuổi dưới 3 tuổi. Các yếu tố sinh hoạt tập thể như trẻ đi học tại nhà trẻ, mẫu giáo, đến các nơi trẻ chơi tập trung là các yếu tố nguy cơ lây truyền bệnh, đặc biệt là trong các đợt bùng phát. Bệnh gặp rải rác quanh năm ở hầu hết các địa phương. Tại các tỉnh phía Nam, bệnh có xu hướng tăng cao vào hai thời điểm từ tháng 3 đến tháng 5 và từ tháng 9 đến tháng 12 hàng năm.
Giai đoạn khởi phát bệnh từ 1-2 ngày với các triệu chứng như sốt nhẹ, mệt mỏi, đau họng, biếng ăn, tiêu chảy vài lần trong ngày. Tiếp đến là giai đoạn toàn phát: Có thể kéo dài 3-10 ngày với các triệu chứng điển hình của bệnh như loét miệng. Trong miệng trẻ xuất hiện vết loét đỏ hay phỏng nước đường kính 2-3mm ở niêm mạc miệng, lợi, lưỡi, gây đau miệng, bỏ ăn, bỏ bú, tăng tiết nước bọt. Trẻ cũng nổi ban phỏng nước ở lòng bàn tay, lòng bàn chân, gối, mông; tồn tại trong thời gian ngắn (dưới 7 ngày) sau đó có thể để lại vết thâm, rất hiếm khi loét hay bội nhiễm. Ngoài ra, trẻ có thể sốt nhẹ, nôn… Đặc biệt với những trẻ sốt cao và nôn nhiều dễ có nguy cơ biến chứng nguy hiểm như biến chứng thần kinh, tim mạch, hô hấp thường xuất hiện sớm từ ngày 2 đến ngày 5 của bệnh.
Để chẩn đoán các ca bệnh tay – chân – miệng, cán bộ y tế cần dựa vào triệu chứng lâm sàng và dịch tễ học, như căn cứ vào tuổi, mùa, vùng lưu hành bệnh, số trẻ mắc bệnh trong cùng một thời gian và các nốt phỏng nước điển hình ở miệng, lòng bàn tay, lòng bàn chân, gối, mông, kèm sốt hoặc không. Còn để chẩn đoán xác định cần xét nghiệm RT-PCR hoặc phân lập có vi rút gây bệnh.
Ở phác đồ điều trị mới, phân độ lâm sàng của bệnh được chia cụ thể, chi tiết hơn. Phác đồ điều trị bệnh tay chân miệng chỉ chia 4 cấp độ, thì ở phác đồ điều trị mới, ở cấp độ 2 được Hội đồng chuyên môn họp bàn và chia làm hai cấp độ là 2a và 2b. Các biểu hiện bệnh của từng cấp độ cũng được chỉ ra một cách chi tiết hơn, giúp nhận biết tình trạng bệnh một cách dễ dàng hơn.
Bộ Y tế cho biết, do chưa có thuốc điều trị đặc hiệu, nên các trẻ bị tay chân miệng chỉ điều trị hỗ trợ (không dùng kháng sinh khi không có bội nhiễm). Theo dõi sát các bệnh nhi để phát hiện sớm và điều trị biến chứng. Đồng thời phải bảo đảm dinh dưỡng đầy đủ, nâng cao thể trạng. Tiếp tục cho trẻ bú mẹ, ăn đồ ăn loãng, uống thuốc hạ sốt, vệ sinh răng miệng, nghỉ ngơi, tránh kính thích.
Phác đồ mới cũng quy định, từ độ 2ª trở đi, trẻ cần nhập viện điều trị và theo dõi sát để phát hiện các dấu hiệu chuyển độ. Cách điều trị trong từng giai đoạn bệnh cũng được hướng dẫn chi tiết, cụ thể hơn với từng nhóm bệnh để cán bộ y tế có thể theo dõi, đánh giá việc dùng thuốc có hiệu quả không để kịp thời điểm chỉnh thuốc theo phân độ của bệnh, giảm tối đa nguy cơ biến chứng cho trẻ.
Các phụ huynh cần lưu ý tái khám mỗi 1-2 ngày trong 8-10 ngày đầu của bệnh. Trẻ có sốt phải tái khám mỗi ngày cho đến khi hết sốt ít nhất 48 giờ. Cần tái khám ngay khi có dấu hiệu sốt cao ≥ 390C; thở nhanh, khó thở; giật mình, lừ đừ, run chi, quấy khóc, bứt rứt khó ngủ, nôn nhiều; đi loạng choạng; da nổi vân tím, vã mồ hôi, tay chân lạnh; co giật, hôn mê.
Hồng Hải
http://dantri.com.vn/c7/s7-500283/huong-dan-dieu-tri-tay-chan-mieng-moi-cua-bo-y-te-cu-the-hon.htm

Trả giá vì phá biển
Thứ Ba, 13/12/2011, 14:53 (GMT+7)

TT – Ngày 12-12, nhiều người dân miền Trung vẫn tiếp tục chống chọi với đợt áp thấp nhiệt đới gây triều cường “nuốt nhà”, cô lập đảo…

Người dân xã Bình Hải giờ mới “ngộ ra” chuyện phá biển tai hại của mình khi khai thác san hô – Ảnh: VÕ MINH
Hàng trăm hộ dân ở xã Bình Hải, huyện Bình Sơn (Quảng Ngãi) phải đối diện với sự sợ hãi: nạn triều cường xâm lấn. Chỉ trong ba ngày đêm, triều cường đã bổ vào làng cuốn phăng nhiều thứ, làm đảo lộn cuộc sống của dân.
Biển nuốt
Ngày 11-12, cả thôn An Cường náo loạn trước tin dữ: nhà bà Nguyễn Thị Thân (xóm Hải Phú) bị sóng đánh sập. Tay bồng cháu nội, bà Thân khóc ngất vì nỗi đau mất nhà. Sống ở biển hơn nửa cuộc đời, nay bà mới tận mắt chứng kiến những cơn thịnh nộ của biển xảy ra ở quê hương mình. “Nhà tôi không còn nữa rồi. Biển nuốt mất nhà rồi. Mọi thứ tích cóp giờ đã mất trắng” – bà Thân nói tiếng được tiếng mất.
Đợt triều cường lần này ập vào thôn An Cường được các cư dân ở đây cho là một hiện tượng lạ. Trưởng thôn An Cường Hoàng Văn Tiến nói: “Cả đời sống ở đây, tôi chưa bao giờ thấy đợt triều cường nào ghê gớm và có sức công phá đến vậy. Hồi trước triều cường xuất hiện cùng lắm chỉ đến mép bờ biển. Nhưng đợt này dù không có cơn bão nào – chỉ mới là áp thấp – bỗng dưng triều cường xuất hiện với những trận sóng kinh hoàng. Bà con rất lo sợ”.
Gần 1.000m chiều dài chạy dọc ven biển ở thôn An Cường chi chít hố sâu hoắm do sóng biển… đào. Có đoạn sóng biển ngoạm sâu vào nhà dân. Ở xã Bình Hải còn có hai thôn Thanh Thủy và Phước Thiện đang bị triều cường xâm lấn nghiêm trọng. Ông Đoàn Hà Yên, phó chủ tịch UBND huyện Bình Sơn, cho biết toàn xã Bình Hải có 170 hộ dân đang bị triều cường uy hiếp. UBND huyện Bình Sơn đã chỉ đạo UBND xã Bình Hải sẵn sàng di dời dân ra khỏi nơi an toàn, đặc biệt chú trọng tái định cư cho dân bị ảnh hưởng trực tiếp.
Do phá biển
Lão ngư Nguyễn Duy Nhất, thôn An Cường, bức xúc: “Tất cả chỉ tại đào lấy đá vôi biển và khai thác cát ồ ạt. Mạnh ai nấy đào lấy đá san hô, xúc cát trồng hành, đổ nền vườn thì biển nào chịu nổi”. Ông Nguyễn Văn Hai, phó chủ tịch UBND xã Bình Hải, thừa nhận nguyên nhân triều cường ngày càng xâm lấn sâu vào đất liền chính là do việc khai thác cát và đào lấy đá san hô làm biến đổi dòng chảy, mất ghềnh đá san hô chắn sóng.
Ba năm trở lại đây, dọc bờ biển xã Bình Hải mà tâm điểm ở thôn An Cường, Thanh Thủy, Phước Thiện rộ lên nạn đào phá đá san hô biển đem bán. Đá san hô có khi lên tới cả triệu đồng/mét khối. Bờ chắn sóng là những rạn đá san hô bị biến mất trong thời gian ngắn, nên khi thiên tai xảy ra đã không có bất cứ vật cản nào giúp bảo vệ làng. Ông Nguyễn Văn Hai cho rằng việc khai thác đá san hô và cát đã được chính quyền tìm mọi cách ngăn chặn nhưng chặn ban ngày thì dân địa phương lén lút làm ban đêm. Mới đây, lãnh đạo xã đề nghị huyện vào cuộc ngăn cản vì đã vượt quá khả năng kiểm soát của địa phương. UBND huyện Bình Sơn đã lập một đoàn công tác chuyên ngăn chặn khai thác, vận chuyển đá san hô trái phép nhưng vẫn chưa xử lý dứt điểm được.
Bốn ngày nay, cứ vào ban đêm hàng chục hộ dân sống gần biển của thôn An Cường không dám ngủ trong nhà, phải di tản vào sâu trong làng tránh sóng. Gia đình nào cũng lo lắng, muốn chuyển đi nơi khác và mong sớm có kè chắn sóng giữ làng. Ông Đoàn Hà Yên cho biết huyện đã xây dựng khu tái định cư tại xã Bình Hải và di dời một số hộ dân ở thôn Phước Thiện, xã Bình Hải bị lũ quét năm 2010. “Sắp tới huyện sẽ phải di dời toàn bộ số hộ có nhà sập, nhà bị xói lở không ở được tại thôn An Cường vào khu tái định cư này để ổn định cuộc sống” – ông Yên cho biết.
Bình Định: dự trữ gạo, di tản tàu thuyền
Để chống chọi với tình hình áp thấp nhiệt đới gây hại tại một số xã ở TP Quy Nhơn (Bình Định), ngày 12-12 ông Ngô Văn Quý – chủ tịch UBND xã Nhơn Châu – cho biết UBND xã đã mua dự trữ 10 tấn gạo, nếu biển động kéo dài xã đảo bị cô lập dài ngày, người dân trên đảo hết lương thực, thực phẩm thì chính quyền địa phương sẽ dùng số gạo dự trữ nói trên để cấp phát cho dân.
UBND xã Nhơn Hải cũng cho biết đã hỗ trợ ximăng cùng hàng trăm bao cát, đồng thời huy động lực lượng của xã và vận động nhân dân địa phương kết hợp dùng bao nhồi cát, ximăng để gia cố, ngăn ngừa sự đứt gãy hệ thống kè chắn sóng. UBND phường Ghềnh Ráng cũng đã chỉ đạo và yêu cầu tất cả 158 tàu thuyền của ngư dân địa phương di chuyển ra sông Hà Thanh, đầm Thị Nại để trú ẩn, núp tránh gió và tránh sóng.Trần Phi
VÕ MINH
http://tuoitre.vn/Chinh-tri-Xa-hoi/469112/Tra-gia-vi-pha-bien.html

Trung Quốc: phát hiện thêm 160 trẻ nhiễm độc chì – Trung Quốc: sông ô nhiễm, dân khốn đốn

Ngày 04/03/2012, 17:30:58 (GMT+7)
Trung Quốc: phát hiện thêm 160 trẻ nhiễm độc chì
TTO – Khí thải từ các nhà máy và môi trường tự nhiên bị ô nhiễm đã làm 160 trẻ em ở tỉnh Quảng Đông, Trung Quốc bị nhiễm độc chì.
>> Trung Quốc báo động gia tăng nhiễm độc đất
>> Trung Quốc bắt giám đốc công ty gây ngộ độc chì

Bé Gu Hao (7 tuổi) và em gái Gu Xinyu (21 tháng tuổi) có nồng độ chì trong máu cao quá mức phải nhập viện điều trị ở Thượng Hải – Ảnh: China Daily
Tân Hoa xã ngày 4-3 đưa tin các trẻ em này sống tại thị trấn Dongtang, huyện Renhua. Kết quả kiểm tra máu phát hiện các em có lượng chì trong máu cao quá mức sau khi hít phải không khí bị nhiễm chì và ăn thực phẩm nhiễm chì.
Cũng theo hãng tin này, lượng chì ở Dongtang hiện cao hơn bình thường do thị trấn này nằm trên vành đai quặng chì – kẽm, điều này làm tăng hàm lượng chì trong đất.
Hiện tên các nhà máy gây ô nhiễm chưa được công bố.
Đây là vụ bê bối nhiễm độc chì mới nhất tại Trung Quốc. Mới tuần trước, tờ South China Morning Post đưa tin nhà chức trách đã phát hiện hơn 500 trẻ em ở các tỉnh Quảng Đông, Quảng Tây và Hà Nam bị nhiễm độc chì từ các nhà máy luyện kim gần đó.
Theo các chuyên gia môi trường, những vụ việc trên chỉ là phần nổi của “tảng băng chìm” ô nhiễm kim loại, và số nạn nhân bị nhiễm độc sẽ còn tiếp tục tăng.
Trung Quốc là nước tiêu thụ chì tinh chế lớn nhất thế giới, với 70% được sử dụng để sản xuất pin.
Con người bị nhiễm độc chì thông qua tiếp xúc thường xuyên với số lượng nhỏ chì. Nhiễm độc chì gây tổn hại hệ thần kinh và sinh sản, thận, cũng như làm tăng huyết áp và thiếu máu.
Nhiễm độc chì đặc biệt nguy hại với trẻ em. Theo các nghiên cứu y khoa, nồng độ chì trong máu trên 200mg/l được xem là nguy hiểm vì nó có thể gây hại cho sức khỏe tâm thần và sự phát triển của trẻ.
TƯỜNG VY
Bản quyền © 2003 – 2010 Tuổi Trẻ
In trang
http://tuoitre.vn/Chinh-tri-xa-hoi/Moi-truong/Moi-truong-the-gioi/480610/Trung-Quoc-phat-hien-them-160-tre-nhiem-doc-chi.html

Thứ Hai, 30/01/2012, 04:01 (GMT+7)
Trung Quốc: sông ô nhiễm, dân khốn đốn
TT – Hàng triệu người dân Trung Quốc, sống ở các thành phố nằm dọc hai con sông Liễu Giang và Long Giang, đã trải qua hàng chục ngày sống trong hoang mang do nước hai con sông này nhiễm chất cadmium gây ung thư từ ngày 15-1 đến nay.

Nhân viên chính quyền Liễu Châu đổ chất khử cadmium xuống sông Long Giang – Ảnh: Xinhua
Theo Tân Hoa xã, Công ty khai khoáng Kim Hà Quảng Tây ngày 15-1 đã đổ trực tiếp chất cadmium xuống sông Liễu Giang. Nước ô nhiễm từ Liễu Giang đã chảy sang sông Long Giang, gây ô nhiễm nghiêm trọng. Nhà chức trách cho biết mẫu nước ở khu vực thượng nguồn sông Long Giang chứa chất cadmium cao gấp năm lần mức cho phép.
Chính quyền các địa phương khuyến cáo người dân sống ở khu vực hạ nguồn sông Long Giang không được sử dụng nước sông trong thời gian này. Nhà chức trách cho biết chất cadmium đang lan rộng đến 100km, có khả năng lan cả sang tỉnh Quảng Đông.
Thời báo Hoàn Cầu cho biết tại Hà Trạch, cá trên sông Liễu Giang chết hàng loạt. Người dân địa phương đổ xô đi mua nước đóng chai vì lo sợ nguồn nước đã nhiễm chất gây ung thư.
Năm 2009, Trung Quốc từng đóng cửa một nhà máy hóa chất ở tỉnh Hồ Nam sau khi người dân biểu tình phản đối ô nhiễm cadmium.
MỸ LOAN
http://tuoitre.vn/The-gioi/475269/Trung-Quoc-song-o-nhiem-dan-khon-don.html

TP Hồ Chí Minh: Triều cường lớn nhất từ trước đến nay

TP Hồ Chí Minh: Vững vàng bước tiến hướng biển
30/11/2011 07:18
| Từ khóa : Triều cường , TPHCM

Tin liên quan:
• » TP Hồ Chí Minh: Triều cường lại vượt mọi kỷ lục
• » Triều cường đã xuống nhưng vẫn gây ngập nặng
(HNM) – Triều cường năm sau cao hơn năm trước, lượng mưa tăng và nắng nóng ngày càng gay gắt… những tác động của biến đổi khí hậu (BĐKH) đã hiển hiện rõ ràng. TP Hồ Chí Minh bắt đầu triển khai chương trình nhằm thích ứng với hiện tượng này…

Tám lĩnh vực ưu tiên giai đoạn 2011-2015

Tại buổi lễ công bố khởi động chương trình “Tiến ra phía biển nhằm thích ứng với BĐKH” ngày 25-11 vừa qua, ông Đào Anh Kiệt, Giám đốc Sở Tài nguyên và Môi trường, Phó Trưởng ban Chỉ đạo thực hiện kế hoạch hành động ứng phó với BĐKH cho biết, với dự án vừa ký kết, có sự trợ giúp của các chuyên gia Hà Lan, TP Hồ Chí Minh sẽ xây dựng chiến lược tiến ra biển trên cơ sở rà soát lại tất cả các quy hoạch của TP hiện nay, phân tích điểm mạnh – yếu để vạch ra các công việc cần làm. Dự kiến việc này kéo dài 18 tháng, với kinh phí một triệu euro.

Để tiến ra hướng biển, TP Hồ Chí Minh phải giải quyết vấn đề úng ngập do mưa và triều cường. Ảnh: Thùy Linh

Theo ông Đào Anh Kiệt, thời gian qua các sở, ngành của TP đều đã thành lập tổ ứng phó với BĐKH. Dựa trên nhiều yếu tố như đánh giá tác động của BĐKH, tính dễ tổn thương và khả năng ứng phó trên từng lĩnh vực cụ thể, Ban Chỉ đạo thực hiện kế hoạch hành động ứng phó với BĐKH (BCĐ) cũng đã xác định 8 lĩnh vực cần tập trung ưu tiên là: quy hoạch đô thị, nước, năng lượng, nông nghiệp, chất thải, tuyên truyền và nâng cao năng lực, sức khỏe cộng đồng và an ninh quốc phòng. Dự kiến, tổng nguồn kinh phí ước tính cho toàn bộ các nhiệm vụ, chương trình, dự án ứng phó BĐKH trong giai đoạn 2011-2015 là 25.912,696 tỷ đồng; trong đó kinh phí phân bổ cho nghiên cứu khoa học, đánh giá, tạo cơ sở khoa học cho việc đề xuất các giải pháp ứng phó với BĐKH gần 152 tỷ đồng (chiếm khoảng 0,6%), công tác xây dựng và hoàn thiện thể chế, chính sách là hơn 109 tỷ đồng (khoảng 0,4%). Quan trọng nhất là triển khai chương trình, dự án đầu tư xây dựng công trình ứng phó với BĐKH chiếm hơn 25.600 tỷ đồng (khoảng 99%). Hiện có 16 nhiệm vụ, chương trình, dự án đã được phê duyệt chủ trương, bố trí nguồn vốn với tổng kinh phí gần 10.600 tỷ đồng (chiếm 41%).

Thách thức lớn

Theo quy hoạch chung xây dựng TP Hồ Chí Minh đến năm 2025 đã được Thủ tướng Chính phủ phê duyệt, định hướng phát triển không gian của TP gồm 4 hướng; trong đó 2 hướng phát triển chính là hướng Nam tiến ra biển và hướng Đông – Đông Bắc; 2 hướng phụ về hướng Bắc – Tây Bắc và Tây – Tây Nam.

Phát triển ra phía biển Đông để tận dụng kinh tế biển là lợi thế không phải nơi nào cũng có được, do TP có hàng trăm kilômét đường sông, có luồng tàu biển Soài Rạp nối hệ thống cảng biển ở Hiệp Phước thông thương ra biển Đông, có hệ thống kênh rạch chằng chịt… thuận lợi cho giao thông thủy. Khoảng 80% lượng container đến Việt Nam cập hệ thống thương cảng của TP; đồng thời hàng nông sản từ các tỉnh Đồng bằng sông Cửu Long xuất khẩu ra nước ngoài cũng thông qua các cảng biển của TP, đó là những minh chứng rõ ràng cho hiệu quả kinh tế mà cảng biển mang lại cho TP Hồ Chí Minh.

Tuy nhiên, tiến ra biển trong điều kiện BĐKH đang hiện hữu là một thách thức lớn. TP Hồ Chí Minh lại là một trong 10 TP bị ảnh hưởng nặng nề nhất của BĐKH (nghiên cứu của Tổ chức Hợp tác và Phát triển kinh tế – OECD). Kịch bản nước biển dâng ở Việt Nam do Bộ TN&MT công bố tháng 6-2009 cũng dự báo, với mực nước biển dâng 65cm thì diện tích ngập ở TP Hồ Chí Minh rộng khoảng 128km2 (6,3%); dâng 75cm diện tích ngập khoảng 204km2 (10%) và nếu mực nước biển dâng 100cm sẽ nhấn chìm 473km2 (23%). Trong khi đó, vào cuối tháng 11-2009, triều cường đạt đỉnh trong vòng 50 năm qua là 1,57m. Mức triều lịch sử này đã lặp lại vào tháng 10-2011 và Đài Khí tượng thủy văn khu vực Nam bộ còn dự báo triều có khả năng đạt đến 1,6m trong năm nay.

Để ứng phó với BĐKH khi phát triển về vùng trũng, TP Hồ Chí Minh đã quy hoạch cao độ xây dựng khu đô thị mới từ 2m đến 2,5m; các dự án chống ngập cũng đang được triển khai và kế hoạch hành động ứng phó với BĐKH đã được khởi động. Theo kế hoạch này, đến năm 2025 TP Hồ Chí Minh sẽ hoàn thành các công trình cơ bản ứng phó với BĐKH để tiến ra biển. Ông Đào Anh Kiệt khẳng định, vì chương trình phát triển tiến ra biển của TP có tầm nhìn 100 năm nên khi các công trình cơ bản hoàn thành chắc chắn sẽ giảm các tác động tiêu cực của BĐKH để TP Hồ Chí Minh vững bước phát triển kinh tế về hướng biển.

Đặng Loan
http://hanoimoi.com.vn/newsdetail/Xa-hoi/531558/tp-ho-chi-minh-vung-vang-buoc-tien-huong-bien.htm

TP Hồ Chí Minh: Triều cường lớn nhất từ trước đến nay
26/12/2011 07:12

Tin liên quan:
• » TP Hồ Chí Minh: Vững vàng bước tiến hướng biển
(HNM) – Sáng sớm ngày 25-12, triều cường ở mức 1,59m (đo tại trạm Phú An (sông Sài Gòn) – vượt xa mức dự báo đã làm cho TP Hồ Chí Minh bị ngập nặng. Đây là mức triều cường lớn nhất từ trước đến nay (trước đó đỉnh triều ngày 26-11 lập kỷ lục ở mức 1,58m).

Ảnh: NLĐ

Đỉnh triều dâng cao đã làm vỡ một đoạn bờ bao cống ngăn triều ven sông Sài Gòn (thuộc khu phố 5, phường Hiệp Bình Phước, quận Thủ Đức). Đoạn vỡ dài đến hơn 2m làm khoảng hơn 100 nhà dân chìm trong nước và nhiều vườn mai bị ngập. Đến trưa ngày 25-12, nhiều nhà dân vẫn chìm trong nước.

Theo dự báo của Đài khí tượng thủy văn khu vực Nam bộ, rạng sáng hôm nay (26-12), mức triều vẫn là 1,59m vào lúc 4h30. Vào đợt triều cường buổi chiều, dù đỉnh triều có hạ nhưng vẫn ở mức 1,56m vào lúc 18h30 phút tại trạm Phú An. Những ngày tới triều cường hạ dần nhưng vẫn duy trì ở mức rất cao.

Thùy Linh
http://hanoimoi.com.vn/newsdetail/Moi-truong/534176/tp-ho-chi-minh-trieu-cuong-lon-nhat-tu-truoc-den-nay.htm

Nước Mỹ nếm mùi biến đổi khí hậu

Thứ Hai, 09/07/2012, 07:52 (GMT+7)
Nước Mỹ nếm mùi biến đổi khí hậu
TT – Nước Mỹ đang oằn mình dưới những đợt nắng nóng kinh hoàng nhất 50 năm qua. Giới khoa học khẳng định đó là một trong những hậu quả của hiện tượng biến đổi khí hậu.
Trong khi đó, rất nhiều người Mỹ cho là “khoa học viễn tưởng”.
>> Mỹ: 42 người chết vì nắng nóng

Một phụ nữ cùng con gái tắm tránh nóng dưới vòi phun nước ở Washington ngày 7-7 – Ảnh: AFP

Theo AP, nắng nóng vẫn tiếp tục hoành hành dữ dội khắp 20 bang ở nước Mỹ trong hai ngày cuối tuần qua. Cái nóng hơn 40 độ C làm các con đường cao tốc ở bang Illinois và Wisconsin biến dạng. Tại bang Maryland, một đoàn tàu ở hạt Prince George trật bánh do đường ray bị cong vì nắng nóng. May mắn không ai bị thương.
Ít nhất 42 người đã thiệt mạng do nắng nóng, trong đó có 9 người ở Maryland và 10 người ở Chicago, phần lớn là người cao tuổi. Một số người thiệt mạng do trời quá nóng mà nhà lại mất điện. Nhiệt độ ở nhiều thành phố vượt ngưỡng 38 độ C. Thủ đô Washington và các thành phố St.Louis, Indianapolis hứng chịu cái nóng trên 40 độ C.
Thảm họa chồng thảm họa
Hai ngày cuối tuần, nhiều người Mỹ trốn nắng nóng bằng cách trầm mình hàng giờ ở các vòi nước công cộng, đến rạp chiếu phim hoặc vơ vẩn ở nhà ga tàu điện ngầm có điều hòa nhiệt độ. Nhiều người mô tả ra ngoài trời chẳng khác gì chui vào lò nướng. Theo Reuters, Cơ quan dự báo thời tiết Mỹ cho biết các vùng từ trung tây đến miền trung nước Mỹ có thể sẽ phải tiếp tục trải qua những ngày nắng nóng, có khi lên đến 45 độ C, trong vài ngày tới.
Trước đó trong tháng 6, nước Mỹ liên tục hứng chịu nhiều thiên tai dữ dội. Báo Huffington Post cho biết đầu tiên phải kể tới các vụ hỏa hoạn do thời tiết khô và nóng ở bang Colorado. Tổng cộng 35.000ha rừng và 350 ngôi nhà bị thiêu rụi, hơn 36.000 người phải bỏ nhà di tản. Hỏa hoạn đã tàn phá tổng cộng 8.500km2 đất đai trên toàn nước Mỹ.
Sau đó là các trận bão lớn liên tục đánh vào bốn bang Maryland, Ohio, Virginia và Tây Virgina, cướp đi sinh mạng 22 người và làm 3 triệu người rơi vào cảnh mất điện. Hôm 1-7, người phát ngôn Nhà Trắng tuyên bố: “Xin lỗi vì các bạn bị mất điện. Chúng tôi cũng vậy”. Từ ngày 2-7, bão nhiệt đới Debby với sức gió 100km/giờ đánh vào Florida, gây mưa lớn và hàng chục trận vòi rồng.
Trong khi đó, thành phố Duluth ở bang Minnesota rơi vào cảnh lụt lội nghiêm trọng, thiệt hại vật chất lên đến 100 triệu USD. Ngược lại, hàng chục bang khác rơi vào cảnh khô hạn chưa từng thấy, đặc biệt là các bang miền tây. Theo Cơ quan giám sát hạn hán Mỹ, khoảng 46,84% diện tích đất Mỹ rơi vào khô hạn từ nhẹ đến nghiêm trọng. “Tình trạng khô hạn đang diễn ra ở tầm quốc gia” – Huffington Post dẫn lời chuyên gia Michael Hayes, giám đốc Trung tâm chống hạn hán quốc gia, khẳng định.
Bộ mặt của biến đổi khí hậu
“Đây là bộ mặt của biến đổi khí hậu ở cấp độ khu vực – tạp chí Time dẫn lời giáo sư khoa học thời tiết Jonathan Overpeck thuộc Đại học Arizona nhận định – Nhiệt độ Trái đất tăng làm tăng nguy cơ nắng nóng, lũ lụt, bão tố, hạn hán… Đó là những gì các nhà khoa học đã cảnh báo từ những năm qua”.
Chuyên gia Kevin Trenberth thuộc Trung tâm nghiên cứu khí quyển quốc gia nhấn mạnh quá nhiều người Mỹ không tin vào sự tồn tại của hiện tượng biến đổi khí hậu, và giờ là lúc họ phải mở lớn mắt.
Từ trước đến nay, nước Mỹ vốn được xem là một quốc gia rất ít có thiện chí trong cuộc chiến chống biến đổi khí hậu toàn cầu. Washington thường không đồng tình với các hội nghị quốc tế cũng như các văn bản, thỏa thuận hợp tác về vấn đề biến đổi khí hậu. Các nghị sĩ và khoa học gia theo đường lối bảo thủ thường mô tả biến đổi khí hậu là “khoa học viễn tưởng”. Một bộ phận lớn dư luận Mỹ cũng suy nghĩ theo đường lối này.
Tuy nhiên, thiên tai liên tục xảy ra đang khiến người Mỹ phải suy nghĩ lại. Tạp chí Slate cho biết theo kết quả cuộc thăm dò “Thời tiết bất thường, khí hậu và sự chuẩn bị về tinh thần của người Mỹ” do Đại học Yale công bố mới đây, có 51% người dân Mỹ thừa nhận sự tồn tại của hiện tượng biến đổi khí hậu.
Một khảo sát khác cũng của Đại học Yale cho thấy có tới 82% người Mỹ đã trải qua thảm họa tự nhiên trong năm 2011. Một số chuyên gia nhận định nếu các cuộc khảo sát diễn ra trong tuần qua, tỉ lệ người tin vào biến đổi khí hậu sẽ tăng lên trên 70%.
“Biến đổi khí hậu là như vậy đó – chuyên gia Jerry Meehl thuộc Trung tâm nghiên cứu khí quyển quốc gia Mỹ khẳng định – Và nước Mỹ sẽ còn tiếp tục hứng chịu các thảm họa tự nhiên trong những năm tới”.
MỸ LOAN
http://tuoitre.vn/Chinh-tri-xa-hoi/Moi-truong/500877/Nuoc-My-nem-mui-bien-doi-khi-hau.html

Chủ Nhật, 08/07/2012, 19:40 (GMT+7)
Mỹ: 42 người chết vì nắng nóng
TTO – Đợt nắng nóng kéo dài tại khoảng 20 bang từ miền trung Tây cho đến bờ Đông nước Mỹ khiến ít nhất 42 người thiệt mạng, BBC đưa tin ngày 8-7. Nhiệt độ ở các bang này luôn xấp xỉ 40 độ C.

Nắng nóng kéo dài và cúp điện khiến người dân đổ xô về các bãi biển – Ảnh: CNN
Phần lớn trường hợp tử vong là những người già không chịu được sự nóng bức. Hàng trăm ngàn người ở các bang khu bờ Đông như Virginia, Ohio, New Jersey và Indiana vẫn đang sống trong tình trạng cúp điện do ảnh hưởng từ cơn bão lớn hồi tuần trước, nên không thể sử dụng điều hòa làm mát.
Nhiệt độ đến sáng ngày 8-7 (giờ Việt Nam) tại thủ đô Washington DC là 40,5 độ C; thành phố St.Louis (bang Missouri) có nhiệt độ 41 độ C; thành phố Indianapolis (bang Indiana) là 40 độ C. Nhiều thành phố mở cửa trung tâm điều hòa và kéo dài thời gian hoạt động của các hồ bơi công cộng phục vụ người dân.

Các hồ bơi công cộng là nơi được nhiều gia đình dẫn trẻ em đến tránh nóng – Ảnh: CNN

Nhiều nạn nhân tử vong chủ yếu là người lớn tuổi do không chịu được nhiệt độ quá cao – ảnh: CNN
Nhiệt độ cao còn khiến một số tuyến đường cao tốc ở bang Illinois và Wisconsin bị giãn nở và phồng lên. Tại bang Maryland, nhà chức trách cho biết nắng nóng liên tục có thể là nguyên nhân khiến các thanh đường sắt bị vênh, dẫn đến sự cố một đoàn xe lửa ở hạt Prince George bị trật đường ray trong ngày 7-7.
Các bản tin thời tiết dự đoán nhiệt độ trong tuần tới sẽ bắt đầu hạ nhiệt khi một luồng không khí lạnh chuẩn bị tràn vào khu vực này. Tuy nhiên, đi kèm với đó là những trận bão tàn phá, mưa đá và gió lớn.
TẤN KHOA (AP, CNN
http://tuoitre.vn/The-gioi/500812/My 42-nguoi-chet-vi-nang-nong.html

Post Navigation

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.