BIẾN ĐỔI KHÍ HẬU

——————-@ Hợp tác để tồn tại @—————

Thất bại đầu đời

Thứ Hai, 27/06/2011, 02:35 (GMT+7)

Bài tham gia cuộc thi viết “Câu chuyện tiết kiệm điện”

Thất bại đầu đời

Năm 1994 sau khi lấy vợ, tôi được bố mẹ giao cho quản lý một tiệm hớt tóc của gia đình. Nằm dưới một tán cây to quanh năm mát mẻ nên tiệm hớt tóc của gia đình tôi rất đông khách. Trong một lần đi uống cà phê cùng bạn bè, một người bạn tư vấn tôi nên chuyển thành phòng hớt tóc máy lạnh để phù hợp với xu thế phát triển. Mặc dù gia đình can ngăn nhưng tôi vẫn làm theo ý mình. Ngày ấy, máy lạnh của Nhật rất đắt nên tôi mua về hai cái máy lạnh Liên Xô tuy rất hao điện nhưng giá rẻ. Để thêm phần hiện đại, tôi còn cho trang bị thêm một chiếc tủ lạnh, một tivi và một dàn nhạc compact disc với tâm trạng của một kẻ đắc thắng.

Ngay trong tháng đầu tiên, kết quả kinh doanh đã làm tôi choáng váng: tiền điện tăng gấp 10 lần trong khi doanh thu chỉ tăng gấp hai lần. Dù đã tăng tiền hớt tóc từ 5.000 đồng lên 8.000 đồng/đầu người nhưng tháng đầu tiên, sau khi cân đối tài chính, tính ra tôi vẫn lỗ gần hai chỉ vàng. Sau sáu tháng nhắm không thể kham nổi, tôi đành phải trả lại cái phòng hớt tóc cho gia đình sau khi cắn răng chịu lỗ gần hai lượng vàng. Mẹ nhìn tôi buồn bã nói: “Trong khi người ta khởi nghiệp bằng sự tiết kiệm thì con lại khởi nghiệp bằng sự hoang phí nên thất bại là điều không thể tránh khỏi”.

Bài toán tiết kiệm điện luôn ám ảnh tôi từng giây phút từ ngày ấy. Mỗi khi xây dựng xưởng hay cơ sở sản xuất, tôi đều chú ý thông thoáng tự nhiên nhằm tiết kiệm một lượng điện đáng kể để làm mát. Trong khi bạn bè tôi ai cũng tranh thủ sử dụng những thiết bị, máy móc cũ kỹ, lạc hậu rất hao điện nhưng giá thành rẻ để dễ quay vòng vốn, tôi lại ưu tiên dùng hàng mới của các nước tiên tiến, giá cả tuy có cao hơn nhưng bù lại rất tiết kiệm điện và xài bền.

Trong xưởng sản xuất, tôi cắt hẳn một người chuyên đi tắt các thiết bị điện khi hết giờ làm việc và cuối tháng có mức khen thưởng tương xứng. Nhờ vậy cơ sở chế biến hải sản của tôi luôn có giá cả đầu ra rất cạnh tranh, hơn hẳn nhiều chỗ khác nhờ chi phí điện năng luôn ở mức thấp nhất.

Bây giờ mỗi lần có dịp đi ngang các cửa hiệu sang trọng, đèn điện sáng trưng, máy lạnh chạy re re lạnh toát cả người nhưng vẫn vắng tanh khách hàng, tôi lại giật mình.

NGUYỄN NGHĨA VI DÂN (Vũng Tàu)

Single Post Navigation

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: